Các bài tiếng việt đã được chuyển về thuydu.com

Good things to know: 1) Request using the link at the top of the page ONLY. 2) Rate the films/music using the star system (only after watching/listening to them) to help others.
Your Ad Here


Bản dịch tiếng việt của Harry Potter (hòan chỉnh)

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (6 votes, average: 4 out of 5)
Loading ... Loading ...

Posted by Viet

Updated: May 22, 2008



Không có nhu cầu vì đã đọc bản tiếng Anh, nhưng thấy bản tiếng Việt thích hợp hơn với nhiều người, nên post lên đây. Bản quyền tập 7 dành cho Hp7VN Team (kudos !). Việt chỉ chuyển sang pdf cho dễ đọc hơn. Các tập còn lại thì bản quyền có ghi sẵn trong file. Người dịch: thanks for the good works!

Đã có tất cả 36+1 chương hoàn chỉnh.

Da so cac ban doc duoc tieng Viet trong blog minh, nhung co mot so it than phien la khong, hien ra nhung ki tu bay ba. Neu ban nam trong nhom nay, download trinh duyet Firefox (tai day) ve, cai dat, roi su dung no de luot web thay cho chuong trinh internet explorer cua may ban. Lam vay chac chan se giai quyet duoc van de.

Tập 7: Chương 1 / Chương 2 / Chương 3 / Chương 4 / Chương 5 / Chương 6 / Chương 7 / Chương 8 / Chương 9 / Chương 10 / Chương 11 / Chương 12 / Chương 13 / Chương 14 / Chương 15 / Chương 16 / Chương 17 / Chương 18 / Chương 19 / Chương 20 / Chương 21 / Chương 22 / Chương 23 / Chương 24 / Chương 25 / Chương 26 / Chương 27 / Chương 28 / Chương 29 / Chương 30 / Chương 31 / Chương 32 / Chương 33 / Chương 34 / Chương 35 / Chương 36 / Lời kết …. ==> tất cả các chương (exe + pdf)

(link pdf đã được thêm vào từ chương 18 trở đi. mọi người khi gửi cho bạn bè thì đưa link topic này, đừng đưa thẳng link download, vì nếu làm vậy thì chủ host của Việt sẽ xóa file, phiền cho người sau download không được. Cảm ơn.)

Tập 1: Hòn đá phù thuỷ

Tập 2: Phòng chứa bí mật

Tập 3: Tù nhân ngục Azkaban

Tập 4: Chiếc cốc lửa

Tập 5: Hội phượng hoàng

Tập 6: Hoàng tử lai

Tập 7 tiếng Anh: http://nhatkyviet.com/2007/07/17/harry-potter-and-the-deathly-hallow/

Similar posts from the past:

  1. Magic Katou tiếng Việt - Gosho Aoyama (tác giả của Conan và Yaiba)
  2. Harry Potter and the Deathly Hallows (tải về)
  3. Harry Potter tập 7, tòan chương
  4. Kỉ năng viết của người Nhật ngày một giảm sút
  5. Harry Potter tập 7, Chương II: Trong Ký Ức


Comments

120 Responses to “Bản dịch tiếng việt của Harry Potter (hòan chỉnh)”

  1. huongkhoai Identicon Icon huongkhoai on May 21st, 2008 2:02 pm

    sao toi ko the vao duoc link tap 5.6. No toan bao la loi. Help me
    Toi rat thich doc harry
    chi toi nha ngheo
    hi hi

  2. vit Identicon Icon vit on May 13th, 2008 12:07 am

    sao em tai tap 1=>6 ko dc zay? jup em voiiiiiiiiiiiiii

  3. gà Identicon Icon gà on April 14th, 2008 4:10 pm

    sao từ chương 24 trở đi không đọc được?

  4. nino Identicon Icon nino on February 24th, 2008 7:31 pm

    Cám ơn bạn mình đã down xong vol 7 nhưng mình ko down đc tập 1->6.Bạn có thể xem lại link đc ko? Cám ơn bạn nhiều

  5. nguacon Identicon Icon nguacon on February 11th, 2008 1:16 pm

    phiền ai có chương từ 24 tới 36 gửi cho tớ với,ko hỉu vì sao mình hổng download dc, cám ơn nhìu nhìu, email tớ nè : ngua_con_cao_co@yahoo.com.vn

  6. nino Identicon Icon nino on February 10th, 2008 1:42 pm

    minh ko co chuong trinh doc pdf thi lam sao coi ho ban?

  7. Duy Identicon Icon Duy on December 17th, 2007 9:50 pm

    ban gui cho minh tap 5 va 6 wa YH dc khong
    YH: boychanh79@yahoo.com

  8. Duy Identicon Icon Duy on December 17th, 2007 9:48 pm

    ban oi sao minh down Tap 5 va 6 khong dc vay

  9. Tam Identicon Icon Tam on December 2nd, 2007 9:37 pm

    mình da download dc va đọc dược rồi, cám ơn bạn nhieu lam, ban that la gioi

  10. Tam Identicon Icon Tam on November 30th, 2007 10:57 pm

    Làm ơn gửi cho minh tu chương 24 đến hết tập đi, cám ơn nhìu!

  11. Vi Identicon Icon Vi on November 13th, 2007 10:41 pm

    Cám ơn nhiều lắm! Lần đầu tiên đọc truyện trên mạng và là tiếng Việt nữa. Vi đã d/l HP7 rồi, nhưng muốn đọc cuốn 1-6 trước thì mới đọc đến cuốn 7 mới ra này, nhưng lại không d/l được. Có gì mong Việt upload lại hay coi links lại xem sao cho Vi vào d/l lại nhe. Cám ơn nhiều lắm

  12. Phương Identicon Icon Phương on October 25th, 2007 10:41 am

    Sao minh ko download duoc HP 4, 5 va co le 6 nhi? Ban co the gui cac tap truyen nay qua email cho minh duoc ko? mongaubach@yahoo.com. cam on truoc nhe.

  13. Trâm Identicon Icon Trâm on October 23rd, 2007 9:38 pm

    Hay lắm

  14. Ga_Biet_Bay Identicon Icon Ga_Biet_Bay on October 20th, 2007 9:36 pm

    cho minh` hoi?.. sao minh down( 7 tap) ve dang file pdf… lam` sao de doc duoc file nay vay……

  15. bach truong tu Identicon Icon bach truong tu on October 11th, 2007 11:41 pm

    gui gium minh chuong 24 den chuong cuoi harry potter 7 dc ko
    cam on nhieu

  16. chau_minh_nhut Identicon Icon chau_minh_nhut on September 16th, 2007 2:46 am

    Bạn ơi, sau HP 5 kô down được vây bạn, hy vọng bạn gửi cho mình HP 5 nha
    chau_minh_nhut@yahoo.com
    Thanks

  17. phuc quang Identicon Icon phuc quang on September 5th, 2007 7:49 am

    gui giup minh toan bo bang dich hary potter tap 7 nha thank

  18. quynh` vy Identicon Icon quynh` vy on September 3rd, 2007 12:03 am

    gui gium` minh` 37 chuong harry potter
    cam on

  19. kim lien Identicon Icon kim lien on August 29th, 2007 7:00 am

    gui dum minh Harry Potter tap 5 ban tieng viet nhe, cam on. email cua minh: kili23985@yahoo.com

  20. kim lien Identicon Icon kim lien on August 29th, 2007 6:58 am

    ban nao có Harry Potter 5 ban tieng viet gui cho minh nhe, cam on nhieu

  21. quoc Identicon Icon quoc on August 18th, 2007 7:26 am

    minh cung ko xem duoc t chuong 24 ne chi dum cach di minh cho lau roi
    cm on nha

  22. Khanh Identicon Icon Khanh on August 16th, 2007 9:20 pm

    Dung firefox roi nhung chuong 24 tro di ko doc dc cung nhu down ve cung ko xem dc, Viet vui long chi dum. Cho 4 ngay roi van ko tim ra cach, buon wa.

  23. Viet Identicon Icon Viet on August 16th, 2007 8:01 am
    Mỹ Dung: Việt không có bản nào khác pdf, mà có có thì cũng sẽ không gửi được, vì như đã nói, bạn không nên sửa chữa rồi in ra vì vậy là vi phạm bản quyền của người ta. Đọc chơi trên máy thôi nha.
  24. Ngo My Dung Identicon Icon Ngo My Dung on August 16th, 2007 2:35 am

    Ban lam on gui cho minh cac chuong truyen Harry Potter 7 Tieng viet tu phan 23 den 37 duoc khong? Gui File binh thuong thoi nhe! dung gui file PDF vi minh muon can chinh va sua lai mot so loi chinh ta roi moi in. Co giup minh nhe, cac em minh muon doc tap 7 lam roi ma minh van chua in xong cho chung no, lam phien ban va cam on ban lam lam! Dia chi mail cua minh la: dungyhct1981@yahoo.com

  25. Lee Duong Identicon Icon Lee Duong on August 14th, 2007 4:19 am

    Cac ban ko xem dc tu chuong 24 ah`, sao la. vay? Minh xem dc het ma. Co dieu la lau lau mat 1 2 trang ji` thoy, sao ko coj dc nhj?

  26. Lee Duong Identicon Icon Lee Duong on August 14th, 2007 2:21 am

    Minh da down ban pdf tieng viet ve nhung sao cu bi mat may trang giua vay ban, ko hieu luon. Ai biet giai thich dum voi…

  27. thao nguyen Identicon Icon thao nguyen on August 14th, 2007 1:15 am

    minh da nhan dc ban dich HP tieng Viet. cam on trang web nhieu

  28. giangocthao Identicon Icon giangocthao on August 12th, 2007 11:26 pm

    sao minh ko xem dc tu chuong 24 vay?

  29. thuy huong Identicon Icon thuy huong on August 12th, 2007 11:24 pm

    chan qua bat di bat lai ma khong xem duoc tu chuong 24 ban nao biet thi chinh lia ti to dang nong long muon xem phan ket nhu the nao ho ti di

  30. HUE CHAU Identicon Icon HUE CHAU on August 12th, 2007 9:12 pm

    cam on vi da post len , se biet on nhieu hon neu ban nao cho minh biet fai su dung font chu nao moi coi duoc …. thank’s……..
    bat dau chuong 24 minh ko coi duoc roi ….

  31. long Identicon Icon long on August 12th, 2007 9:47 am

    tai sao minh ko xem dc tu chuong 24

  32. thuy huong Identicon Icon thuy huong on August 12th, 2007 6:18 am

    moi nguoi oi em khong xem duoc tu chuong 25 ai giup voi

  33. babagaya Identicon Icon babagaya on August 12th, 2007 6:16 am

    tum lai la co dong nay: Easy, tiger. This is a 404 page.
    xin jup jum.thnx truoc

  34. babagaya Identicon Icon babagaya on August 12th, 2007 6:14 am

    sao mình ko xem duoc harry 7? chi co cac tap 1->6 la down dc, con tap 7 thi ko, toan hien ra trang:Bear Lair - Mảnh đất của giải trí Châu Áfront page Thông tin cá nhân / About me Góp ý / Feedback / Email Cách xem blog / Please read TV Drama / Movie / CD Release List 2007 Phim Việt Nam Easy, tiger. This is a 404 page.
    You are totally in the wrong place. Do not pass GO; do not collect $200.

    Instead, try one of the following:

    Hit the “back” button on your browser.
    Head on over to the front page.
    Try searching using the form in the sidebar.
    Click on a link in the sidebar.
    Use the navigation menu at the top of the page.
    Punt.

  35. Thu Identicon Icon Thu on August 12th, 2007 2:32 am

    Cám ơn nhiều nhé!

  36. Top Posts « WordPress.com on August 10th, 2007 7:01 pm

    [...] Bản dịch tiếng việt của Harry Potter (tất cả các tập) Không có nhu cầu vì đã đọc bản tiếng Anh, nhưng thấy bản tiếng Việt thích hợp hơn với nhi

  37. Rua Identicon Icon Rua on August 10th, 2007 10:53 am

    Cam on nhieu nha!

  38. Duy Nguyen Identicon Icon Duy Nguyen on August 10th, 2007 3:48 am

    Cam on ban nhiu lam, may ban co ban tieng anh Harry Potter tu tap 1 den tap 7 ko, mail cho minh voi! nntuongduy@gmail.com.
    Thanks truoc!

  39. kipkippi Identicon Icon kipkippi on August 9th, 2007 11:58 pm

    Ban co file word ko ban?

  40. tiziana Identicon Icon tiziana on August 9th, 2007 11:07 pm

    Cảm ơn bạn nhìu lắm. Khi nào có chương 23 thì cho mình biết nha

  41. Brilball Identicon Icon Brilball on August 9th, 2007 10:31 pm

    thx nhi`u le’m

  42. Chinh Identicon Icon Chinh on August 9th, 2007 12:51 pm

    Cam on ban nhe.

  43. Chu khi de thuong Identicon Icon Chu khi de thuong on August 8th, 2007 11:34 pm

    Admin oi, cac ban mail cho minh toan bo ban dich cua HP 7 duoc khong, neu duoc minh cam on cac ban lam lam, cac ban cu tiep tuc post len nua nha, vi neu khong chac tui minh khong con cho nao de coi duoc nua dau, mail cua minh la chukhidethuong@gmail.com do, cam on cac ban nhieu nha !!!!!!

  44. minh Identicon Icon minh on August 8th, 2007 6:14 am

    hanzo_hattori0712@yahoo.com.vn. Đây là mail của mình, nếu có chương tiếp theo thì gửi cho mình nhé. Thanks 1000 lần.

  45. Bin boong Identicon Icon Bin boong on August 7th, 2007 8:29 pm

    cho minh xin ban tieng Anh voi, email cua minh la marsupi7.mb@gmail.com

  46. Rua Identicon Icon Rua on August 7th, 2007 9:28 am

    Phải thông cảm với các bạn ý thôi, vì dịch tung lên mạng thế này là vi phạm công ước Berne mà!
    Hôm nay xem chương trình cafe @ cũng nói về HP7VN.com cũng dịch HP7 bị nhà xất bản trẻ phản đối dữ lắm, có thể bị kiện nên các thành viên điều phải dấu hết danh tính mà.
    Đành ngậm ngùi ngồi dịch bản ta chờ đọi dến tháng 10 vậy!

  47. ton bao Identicon Icon ton bao on August 6th, 2007 8:21 am

    huhu! mấy anh dich lẹ dùm em với, đọc tiếng anh mệt chết

  48. Lee Duong Identicon Icon Lee Duong on August 6th, 2007 8:12 am

    Cho m,inh xin ban tieng anh voi, fai tu dich thoy

    Email cua mjnh la : lee_duong87@yahoo.com

  49. Huy Identicon Icon Huy on August 6th, 2007 7:52 am

    Tuyet voi, thank moi nguoi nhiu lam lam…

  50. kim lien Identicon Icon kim lien on August 6th, 2007 7:38 am

    gui cho minh ban tieng Anh Harry Potter 7 nhe, cam on nhieu
    Email cua minh: kili23985@yahoo.com

  51. kim lien Identicon Icon kim lien on August 6th, 2007 7:36 am

    lam on goi cho minh ban tieng Anh Harry Potter 7 nhe, cam on nhieu

  52. Lee Duong Identicon Icon Lee Duong on August 6th, 2007 5:48 am

    Theo nhu mjnh thay thj hjen nay chj con moj trang nhatkyviet.com la con cho dang ban dich nua thoy.O day ma ko dang nua~ thj anh em mjnh het duoc doc la cai chac’. T_T

  53. Lee Duong Identicon Icon Lee Duong on August 6th, 2007 5:46 am

    Troi` oi tai sao lai dung the nay`? Chac cac ban ay bj suc ep tu NXB tre de dam bao cho so luong tieu thu cuon sach cua co^ Ly’ Lan chang? Lam the thi that la… Ro rang la NXB tre ko tu tjn voj cuon sach cua mjnh roj`!

  54. Viet Identicon Icon Viet on August 5th, 2007 1:55 pm
    nhóm Hallows Team đã ngừng dự án này từ lâu rồi, vài chương gần đây là do hp7vn làm. mình chưa nghe ai nói là ngừng cả. mọi người nên bình tĩnh, vì suy cho cùng người dịch cũng có công việc hàng ngày của họ, từ học hành, gia đình, viêc làm,… chắc chương kế tiếp sẽ có trong nay mai thôi.
  55. Rua Identicon Icon Rua on August 5th, 2007 11:39 am

    Các bạn ko dịch tiếp nữa à?
    Đọc tiếng anh khó quá vừa đọc vừa tra từ điển, ma ra nghĩa rõ lủng củng!

  56. TN Identicon Icon TN on August 5th, 2007 11:31 am

    Mình nghĩ là các bạn phải đợi đến T10 để được xem bản dịch của cô Lý Lan thôi….

    Sự việc đã đi quá xa với mục đích ban đầu của nó, nên có lẽ nhóm Hallows Team đã ngưng dự án này rồi. Thật là tiếc ghê…

  57. xeom226 Identicon Icon xeom226 on August 5th, 2007 11:30 am

    ^_^,tinh` hinh` la hinh nhu* ko dich chuong 18 nua hay sao y’ ^_^,trong trang chu* chi’nh cung ko co’ dong tinh ri ca. a em minh het thu*’ de xem ~_~

  58. Lee Duong Identicon Icon Lee Duong on August 5th, 2007 8:30 am

    Cac ban oy lam on dich chuong 18 tro len nhanh di, cho` 2 ngay nay ruj doa’ >”<

  59. Jolie Identicon Icon Jolie on August 5th, 2007 1:11 am

    thank u guys much much, ma sao chua co chuong 18 tiep vay?

  60. nhi Identicon Icon nhi on August 5th, 2007 1:04 am

    lam on dich tiep chuong 18 di, tui doc het tat ca oi`. thanks

  61. tomly Identicon Icon tomly on August 4th, 2007 10:20 pm

    cho minh tu chuong 18 tro len di . thanks .

  62. liu tiu Identicon Icon liu tiu on August 4th, 2007 11:32 am

    ban oi, hom nay chua co tap nao moi ah??? khi nao xong post cho minh doc voi nha. thank cui cui

  63. liu tiu Identicon Icon liu tiu on August 3rd, 2007 11:14 am

    thanks cui cui nhieu nhieu…, tinh cho it bua cam on luon the nhung cam long khong dang, cam on (cac) ban nhieu nhieu lam lam… :*

  64. ton bao Identicon Icon ton bao on August 3rd, 2007 9:11 am

    anh oi! hình như anh đánh lộn số chương rùiiiiiiiiiiiiiii

  65. Yahweh Identicon Icon Yahweh on August 3rd, 2007 7:51 am

    Thx rất nhiều !

  66. Thu Identicon Icon Thu on August 3rd, 2007 5:45 am

    Cám ơn vì đã chia sẽ niềm vui cùng đọc Harry Potter nhé!

  67. do hong tuong Identicon Icon do hong tuong on August 3rd, 2007 2:59 am

    mi`nh dang muo^’n ba’n la.i tap 7 vo’i gia’ 400k, ba.n na`o muo^’n mua thi` lie^n la.c vo’i mi`nh theo di.a chi :dohongtuong@company.com

  68. huan Identicon Icon huan on August 2nd, 2007 5:45 am

    hay qua

  69. Mai Anh Identicon Icon Mai Anh on August 2nd, 2007 4:47 am

    Lam on gui cho minh cac Chuong tu 16 tro di di, cam on nhieu lam, email cua minh: gauloise9999@yahoo.com.

  70. abc Identicon Icon abc on August 2nd, 2007 4:26 am

    Các bạn ơi, post lên tiếp đi. Tớ đã đọc hết 15 chương rồi. Cám ơn các bạn nhiều. :-)

  71. Mai Anh Identicon Icon Mai Anh on August 2nd, 2007 4:24 am

    Tu tap 16 tro do ko co ha ban? chua dich kip hay sao? neu co chi minh cho nao di. Cam on ko biet de cho nao cho het!

  72. be Heo Identicon Icon be Heo on August 2nd, 2007 3:58 am

    dung roi post nua di ban. Thanks nhiu nhiu nha

  73. XUAN BINH Identicon Icon XUAN BINH on August 2nd, 2007 2:45 am

    pa con muon post tiep HP7 cac post sau thi gui mai cho tui nha

  74. XUAN BINH Identicon Icon XUAN BINH on August 2nd, 2007 2:32 am

    CHƯƠNG XVI – THUNG LŨNG GODRIC
    Khi Harry thức dậy vào ngày hôm sau, phải mất vài giây sau nó mới nhớ là đã xảy ra chuyện gì. Khi đó nó chỉ hy vọng ngây ngô rằng, đó chỉ là một giấc mơ, và Ron vẫn còn ở đó như chưa bao giờ bỏ đi. Nhưng lúc nó trở đầu mình trên gối, nó có thể nhìn thấy cái giường cũ kĩ của Ron giờ đã trống rỗng. Cái sự thật ấy như một cái thây ma đập thẳng vào mắt nó. Harry nhảy xuống giường, cố tránh không nhìn vào chỗ của Ron. Hermione, đang bận rộn trong bếp, không nói với Harry một lời chào buổi sáng, mà vội quay đi khi nó đi ngang qua. Ron đi rồi, Harry nói với chính mình. Đi thật rồi. Nó nghĩ hoài về điều đó trong khi rửa mặt và thay đồ như thể nếu lặp lại có thể làm bớt đi cú sốc này. Ron đã đi và sẽ không quay trở lại. Harry biết, sự thật đơn giản là, bùa chú bảo vệ của tụi nó có ý nghĩa là một khi tụi nó bỏ nơi này, thì Ron sẽ không thể nào tìm được tụi nó nữa. Nó và Hermione ăn sáng trong im lặng. Đôi mắt cô bé mọng lên và đỏ tấy; trông như thể cô bé không ngủ suốt đêm. Tụi nó gói ghém đồ đạc của mình lại, nhưng Hermione làm rất rề rà. Harry biết vì sao cô nàng muốn trì hoãn thời gian tại khu bờ sông; vài lần nó thấy cô nàng hăm hở nhìn dáo dác, và nó chắc là cô nàng đang tự đánh lừa mình khi nghĩ rằng có tiếng chân bước trong cơn mưa, nhưng rồi không có hình bóng của một cái đầu đỏ hoe nào xuất hiện. Mỗi lần Harry bắt chước Hermione, nhìn quanh quất (bởi vì chính nó cũng hy vọng không ít) và không thấy gì cả ngoài khu rừng sũng nước mưa, một niềm hân hoan mỏng manh vừa loé lên trong nó chợt tan biến. Nó như nghe Ron nói, “Chúng tôi tưởng rằng cậu biết mình đang làm gì!”, và nó tiếp tục đóng gói đồ đạc với một cái nhói đau trong bụng.
    Dòng sông lầy lội cạnh bên đang dâng lên nhanh chóng và sẽ sớm tràn tới bờ sông nơi bọn nó đang ở. Bọn nó đã chần chừ mất một tiếng đồng hồ kể từ khi chúng quyết định đi khỏi nơi này. Cuối cùng, sau khi đã đóng gói cái túi vải rút đến ba lần, Hermione dường như không còn lý do nào để trì hoãn nữa: hai đứa nắm tay nhau và độn thổ. Cả hai hiện ra ở một bên đồi phủ đầy cây thạch nam bị gió thổi dạt hẳn sang một phía. Ngay khi tụi nó đến nơi, Hermione liền bỏ tay Harry xuống và bước ra xa khỏi nó, và rồi ngồi xuống trên một tảng đá lớn, mặt khép vào đầu gối của mình, người rung rung và nó biết cô nàng đang sụt sùi khóc. Nó nhìn Hermione, nghĩ rằng nó phải đến bên cô nàng và dỗ dành, nhưng một cái gì đó giữ nó đứng yên một chỗ. Mọi thứ bên trong nó như lạnh lẽo và bị bóp nghẹt: Nó lại nhìn thấy cái vẻ khinh khỉnh trên mặt Ron. Harry bước băng qua đám cây thạch nam, bước thành một vòng lớn quanh Hermione, miệng đọc thần chú theo kiểu mà Hermione thường làm để đảm bảo chúng được an toàn.
    Bọn nó không nói gì về Ron trong vài ngày tiếp theo sau đó. Harry quyết định không bao giờ nhắc đến tên của Ron nữa và Hermione dường như cũng biết là chẳng ích gì khi cứ nghĩ về vấn đề đó, mặc dù thỉnh thoảng vào ban đêm khi mà cô nàng nghĩ rằng nó đã ngủ, nó vẫn nghe tiếng cô nàng khóc. Trong lúc đó, Harry bắt đầu lấy tấm bản đồ đạo tặc ra và xem xét nó với ánh sáng của đũa phép. Nó mong đợi, trong một khoảnh khắc nào đó, tên của Ron hiện ra trên dãy hành lang của trường Hogwarts, để chứng minh rằng Ron đã trở về lâu đài ấm cúng, được bảo vệ vì mang dòng máu thuần chủng. Tuy nhiên, tên của Ron đã không xuất hiện và một lúc sau Harry lại thấy mình chăm chú nhìn vào tên của Ginny ở khu vực ký túc xá nữ, tự hỏi cảm xúc mãnh liệt khi nó nhìn chăm chăm vào đó có thể xâm nhập vào giấc ngủ của cô bé hay không, để cô có một chút gì đó biết rằng nó đang nghĩ đến cô, hy vọng cô vẫn bình an.
    Ban ngày, chúng dành hết thời gian để cố gắng xác định xem những nơi nào có thể có thanh gươm của Gryffindor, nhưng tụi nó càng nói về nơi mà cụ Dumbledore có thể cất giữ thanh gươm, càng lúc tụi nó càng thấy thất vọng và mơ hồ. Cố vắt óc, Harry cũng không thể nhớ rằng cụ Dumbledore đã từng nhắc đến một nơi mà cụ có thể cất giấu một thứ gì đó. Có những lúc nó không biết là nó đã bực mình vì chuyện của Ron hay chuyện của cụ Dumbledore hơn. “Chúng tôi nghĩ rằng cậu biết cậu đang làm gì… Chúng tôi nghĩ rằng cụ Dumbledore đã nói cậu phải làm gì… Chúng tôi nghĩ là cậu đã có một kế hoạch thực sự!
    Nó không thể che dấu với chính bản thân mình rằng: Ron đã đúng. Cụ Dumbledore hầu như chẳng để lại gì cho nó. Bọn nó đã phát hiện ra một Trường Sinh Linh Giá, nhưng lại không có cách nào để phá huỷ nó: còn những cái khác thì không thể có được như thể chúng đã từng tồn tại. Sự tuyệt vọng đe doạ nhấn chìm nó. Bây giờ nó đang phân vân nghĩ đến sự kiêu hãnh của mình khi chấp thuận đề nghị của tụi bạn đi lang thang cùng nó, trong cuộc hành trình vô định này. Nó không biết gì cả, nó không có một ý tưởng nào, và nó không ngừng, một cách cay đắng khi nhận ra rằng, Hermione cũng sẽ sắp nói với nó rằng đã quá đủ rồi. Và rằng cô nàng sẽ bỏ đi.

    Bọn chúng trải qua nhiều buổi tối hầu như yên lặng và Hermione lấy ra bức tranh của cụ Phineas Nigellus và trải nó ra trên một cái ghế, như thể cụ có thể lấp được phần nào khoảng trống mà Ron đã để lại vì sự ra đi của mình. Mặc dù đã quả quyết trước đó rằng cụ sẽ không bao giờ đến thăm chúng nữa, cụ Phineas Nigellus có vẻ như là khó có thể bỏ qua cơ hội để tìm hiểu thêm về tình trạng của Harry và thỉnh thoảng vẫn xuất hiện, với cái băng che kín mắt, vài ngày một lần. Harry mừng vì gặp được cụ, bởi vì cụ là người bầu bạn, dù cụ hơi giả tạo và tử tế một cách chua chát. Bọn nó hỏi cụ về bất cứ thông tin nào đang xảy ra ở Hogwarts, mặc dù cụ Phineas Nigellus không phải là một người đưa tin lý tưởng. Cụ tôn sùng Snape, hiệu trưởng đầu tiên thuộc nhà Slytherin kể từ khi cụ cai quản trường, và bọn nó phải cẩn trọng mới không phê phán hay hỏi những câu hỏi xấc láo về Snape, nếu không cụ Phineas Nigellus sẽ rời khỏi bức chân dung của mình ngay lập tức.

    Tuy nhiên, cụ cũng đã để lộ một vài thông tin. Snape dường như đang phải đối mặt với một làn sóng nổi dậy âm thầm, dai dẳng từ một bộ phận học sinh cứng đầu. Ginny đã bị cấm đi thăm làng Hogsmeade. Snape đã khôi phục lại một quy định cũ của mụ Umbridge cấm tụ tập theo nhóm từ ba học sinh trở lên hoặc bất kỳ một tổ chức học sinh không chính thức nào. Từ những điều này, Harry suy đoán rằng Ginny, và có thể là cùng với Neville và Luna, đang nỗ lực hết sức để tiếp tục hoạt động của Đoàn Quân Dumbledore. Thông tin hiếm hoi này làm Harry lại càng nung nấu muốn gặp lại Ginny, nhớ cô bé đến tệ hại như một cơn đau ở dạ dày; nhưng nó cũng gợi cho nó nghĩ về Ron, và về cụ Dumbledore, và kể cả Hogwarts, nó nhớ họ như nhớ người bạn gái cũ của mình. Quả thật, cụ Phineas Niggellus đã kể về sự thẳng tay của Snape, trong một vài giây, Harry có một suy nghĩ điên rồ khi tưởng tượng rằng nó sẽ trở về trường để tham gia cùng với nhóm gây rối chống lại chế độ của Snape tại trường: được ăn uống và có một cái giường êm ái, và chăm lo cho bạn bè, có vẻ như đó là viễn cảnh tuyệt vời nhất trên thế giới lúc này. Nhưng khi đó nó chợt nhớ ra rằng nó là Kẻ Bị Truy Nã Số Một, mười ngàn Galleon cho cái đầu của nó, và một khi bước chân vào Hogwarts những ngày này cũng nguy hiểm như bước chân vào Bộ Pháp Thuật. Đôi lúc, cụ Phineas Nigellus có những câu hỏi dò có vẻ như vô tình về nơi ở hiện giờ của Harry và Hermione. Hermione liền nhét cụ vào lại trong cái túi mỗi khi cụ hỏi như thế, và lúc nào cũng vậy, cụ Phineas Nigellus không thèm xuất hiện trở lại trong vài ngày sau đó mỗi khi xảy ra cuộc chia tay thô lỗ như vậy.
    Thời tiết càng lúc càng trở lạnh. Bọn nó không dám ở lại bất cứ nơi nào quá lâu, do đó thay vì ở lại miền nam nước Anh, nơi mặt đất cứng băng giá là nỗi lo cùng cực của chúng, bọn chúng tiếp tục đi lang thang lên xuống dọc miền đất nước, băng qua những bờ đá núi, nơi những cơn mưa đá tuôn trên mái lều, qua vùng đầm lầy trơn rộng, nơi căn lều bị ngập trong những cơn trút nước lạnh cóng; và một hòn đảo nhỏ ở giữa hồ Scottish, nơi tuyết suýt chút nữa là chôn vùi cái lều trong đêm. Bọn nó đã nhận ra những Cây Giáng Sinh lấp lánh qua cửa sổ một vài căn phòng khách trước một buổi tối Harry lại có một đề nghị, dường như theo nó là về một nơi mà bọn nó chưa đi qua. Bọn nó vừa có một buổi ăn tối ngon hơn mọi bữa: Hermione đã đi siêu thị dưới cái áo khoác tàng hình (cẩn thận để tiền vào một ngăn để tiền trước khi đi ra), và Harry nghĩ rằng cô nàng có thể dễ bị thuyết phục hơn mọi bữa với một cái bụng đầy món spaghetti Bolognese và lê đóng hộp.
    Nó đã tính toán khi đề nghị bọn nó nên ngừng lại vài tiếng tìm hiểu về cái Trường Sinh Linh Giá, hiện đang treo thòng lòng ở cuối cái giường bên cạnh nó.
    “Hermione?”
    “Hmm?” Cô nàng đang cuộn người lại trên một trong số những cái ghế bành bị lún cùng với quyển sách Chuyện kể về thi sĩ xứ Beedle. Nó không thể tưởng tượng phải mất bao lâu để cô nàng rời mất khỏi quyển sách, cuối cùng, cũng không quá lâu, nhưng rõ ràng là cô vẫn đang còn phải giải mã vài thứ có trong đó, bởi vì quyển Sách Học Vần dành cho Kẻ Ếm Bùa đang để mở đặt trên thành ghế.
    Harry đằng hắng. Nó cảm giác giống như nó đã từng làm vào một dịp, cách đây vài năm, khi Harry hỏi Giáo Sư McGonagall liệu nó có thể đi thăm làng Hogsmeade hay không, mặc dù nó không thể thuyết phục nhà Dursleys ký vào thư cho phép.
    “Hermione, mình đã suy nghĩ kỹ, và…”
    “Harry, cậu có thể giúp mình một chút được không?” Rõ ràng là cô nàng đã không nghe nó nói. Cô chồm người ra phía trước và cầm cuốn thi sĩ xứ Beedle thẳng lên.
    “Hãy nhìn vào dấu hiệu này” cô nói, tay chỉ vào đầu trang sách. Ở đó Harry cho rằng là tiêu đề của câu chuyện (do không thể đọc chữ runes, nên nó không biết chắc được), có một cái hình trông giống như một con mắt hình tam giác, con ngươi cắt thành một đường thẳng đứng.
    “Mình chưa bao giờ theo học lớp Cổ Ngữ Runes, Hermione à”
    “Mình biết chứ; nhưng nó không phải là chữ Runes và nó cũng không có trong quyển sách đánh vần. Mình nghĩ rằng nó là hình một con mắt, nhưng lại không cho rằng đó chỉ là một con mắt. Có vết mực hằn lên ở bên trong, xem nè, ai đó đã vẽ nó ở đây, nó không phải là một phần của quyển sách. Hãy nghĩ thử xem, cậu đã từng trông thấy nó trước đây chưa?”
    “Chưa . . . À không, đợi một chút” Harry nhìn sát hơn. “Nó trông tựa như biểu tượng mà cha của Luna đeo quanh cổ ông ấy đúng không?”
    “Ừ, tớ cũng nghĩ thế!”
    “Như vậy nó là dấu hiệu của Grindelwald.”
    Cô nàng nhìn chằm chằm vào nó, há hốc miệng.
    “Cái gì?”
    “Krum đã nói với mình . . .” Nó kể lại câu chuyện mà Viktor Krum đã nói trong tiệc cưới. Hermione trông có vẻ kinh ngạc.
    “Dấu hiệu của Grindelwald?”
    Cô nàng nhìn từ Harry sang cái dấu hiệu kỳ lạ đó rồi nhìn ngược lại lần nữa. “Mình chưa từng nghe nói là Grindelwald có một dấu hiệu. Những thứ mình từng đọc về ông ấy không có nói về điều này”
    “À, như mình nói, Krum nghĩ rằng biểu tượng đó được khắc trên một bức tường ở Durmstrang, và Grindelwald đã để nó ở nó.” Cô nàng rơi trở lại chiếc ghế bành cũ, mày nhíu lại.
    “Thật là kỳ lạ. Nếu nó là một biểu tượng của Pháp Thuật Hắc Ám, vậy thì nó có trong quyển sách truyện thiếu nhi để làm gì? ”
    “Phải, đúng là kỳ lạ thật,” Harry nói. “Và cậu có nghĩ rằng ông Scrimgeour cũng đã có thể nhận ra nó. Ông ta là bộ trưởng, ắt hẳn ông cũng phải là một chuyên gia về những đồ vật Hắc Ám.” “Mình biết . . . Có lẽ ông ấy nghĩ rằng nó là một con mắt, giống như tớ đã nghĩ. Tất cả các câu chuyện khác đều có một hình nhỏ phía trên tựa đề” Cô nàng ngừng nói, tiếp tục nhìn đăm đăm vào dấu hiệu lạ lùng đó. Harry cố gắng thêm lần nữa.
    “Hermione?”
    “Hmm?”
    “Mình đã suy nghĩ kỹ. Mình … mình muốn đến Thung Lũng Godric”
    Cô nàng ngước nhìn nó, nhưng mắt thì không tập trung, và nó chắc là cô vẫn còn đang nghĩ về dấu hiệu bí ẩn trên quyển sách.
    “Ừ” cô nàng nói. “Phải, mình cũng tự hỏi về điều này. Và mình nghĩ là chúng ta phải đến đó”
    “Cậu nghe mình nói rõ không đó?” nó hỏi.
    “Dĩ nhiên là mình nghe rõ. Cậu muốn đến Thung Lũng Godric. Mình đồng ý. Mình nghĩ là chúng ta nên đến đó. Ý mình là, mình không tìm được nơi nào khác. Có thể sẽ nguy hiểm đấy, nhưng càng nghĩ về điều đó, càng thấy là chỉ có nơi đó là có thể có” “Err – có cái gì?” Harry hỏi.
    Lúc đó, cô nàng trông ngơ ngác như chính nó vậy.
    “À, thanh gươm, Harry à! Dumbledore ắt phải biết là cậu muốn quay về nơi đó, và ý mình là, Thung lũng Godric chính là nơi sinh thành của Godric Gryffindor”
    “Thật ư? Gryffindor xuất thân từ Thung Lũng Godric à?”
    “Harry, cậu chưa bao giờ mở quyển Một Trang Sử Pháp Thuật ra sao?”
    “Ehh,” nó nói, mỉm cười lần đầu tiên trong vòng hàng tháng nay: các cơ trên mặt cảm giác như bị cứng lại một cách kỳ lạ “Có lẽ mình đã mở nó ra, cậu biết đấy, khi mình mua nó… chỉ có lần đó . . .”
    “Này nhé, bởi vì ngôi làng được đặt theo tên ông ta, nên mình nghĩ là cậu phải liên tưởng đến điều đó chứ.” Hermione nói. Cô nàng nói nghe có vẻ giống với bản thân mình trước đây hơn là thời gian gần đây; Harry chợt muốn nghe cô nàng tuyên bố là sẽ đến thư viện. “Có một ít thông tin về ngôi làng trong quyển Lịch Sử Pháp Thuật, chờ chút…”
    Cô nàng mở cái túi rút ra và lục lọi một hồi, cuối cùng lôi ra một quyển sách sao lại từ quyển giáo khoa ở trường, cuốn Lịch Sử Pháp Thuật của Bathilda Bagshot, lật qua lật lại cho đến khi tìm được cái trang mà mình muốn tìm.
    “Sau khi ký tên vào Đạo Luật Quốc Tế về Bảo Mật năm 1689, các phủ thuỷ đổ xô đi tìm nơi ẩn dấu an toàn. Có lẽ, cũng tự nhiên thôi, họ thiết lập những cộng đồng nhỏ trong một khu vực. Nhiều ngôi làng nhỏ và thôn xóm đã thu hút nhiều gia đình phủ thuỷ, những người tụ họp lại để hỗ trợ và bảo vệ lẫn nhau. Làng Tinworsh ở Cornwall, làng Upper Flagley ở Yorkshire, và làng Ottery St. Catchpole ở bờ biển phía nam nước Anh là những khu vực đáng chú ý với các nhóm gia đình phù thuỷ sống dọc theo và đôi lúc sống cùng với dân Muggles. Nổi tiếng nhất trong những nơi nửa phủ thuỷ như thế này có lẽ là thung lũng Godric, ngôi làng ở miền Tây đất nước nơi vị phù thuỷ trứ danh Godric Gryffindor được sinh ra, và nơi Bowman Wright - thợ thủ công phù thuỷ - làm được trái banh snitch đầu tiên. Nghĩa địa ở đó có đầy tên của những gia đình phù thuỷ xa xưa, và điều này, không còn nghi ngờ gì nữa, là khởi nguồn của những chuyến thăm đến ngôi nhà thờ nhỏ bé bên cạnh nghĩa địa hàng bao thế kỷ”
    “Cậu và cha mẹ của cậu không được đề cập đến” Hermione nói, đóng quyển sách lại, “bởi vì Giáo Sư Bagshot không nói đến những sự kiện xảy ra sau khi kết thúc thế kỷ mười chín. Nhưng cậu thấy đó, thung lũng Godric, Godric Gryffindor, thanh gươm Gryffindor; cậu không nghĩ rằng cụ Dumbledore hy vọng cậu có sự liên tưởng đến những điều đó sao? ”
    “Ồ phải rồi . . .”
    Harry không muốn thừa nhận rằng nó đã không hề suy nghĩ về thanh gươm khi nó đề nghị đi đến Thung Lũng Godric. Với nó, sự hiểu biết về ngôi làng nằm bên dưới mộ của cha mẹ nó, ở căn nhà nơi nó đã thoát chết trong gang tấc, và ở người có tên là Bathilda Bagshot.
    “Cậu nhớ dì Muriel đã nói gì không?” rốt cuộc thì nó cũng hỏi.
    “Ai cơ?”
    “Cậu biết mà” nó ngập ngừng. Nó không muốn nói ra tên của Ron. “bà dì của Ginny ấy. Tại tiệc cưới. Người đã nói là cậu có cái chân gầy nhom đó.”
    “Ồ,” Hermione nói. Đó là một khoảnh khắc khó khăn: Harry biết cô nàng sắp buộc phải nói ra tên của Ron. Nó vội nói tiếp:
    “Bả nói bà Bathilda Bagshot vẫn còn sống ở Thung Lũng Godric”
    “Bathilda Bagshot,” Hermione lẩm bẩm, đưa ngón tay dò theo tên của Bathilda được chạm nổi ở trang bìa quyển Lịch Sử Pháp Thuật. “À, mình cho rằng …”
    Cô nàng đột nhiên há hốc miệng làm cho ruột gan Harry muốn lộn tùng phèo; nó rút đũa phép ra, nhìn quanh lối ra vào, tưởng rằng sẽ thấy một cánh tay đang kéo giựt tấm vải bạt làm lối vào trong lều, nhưng không có gì cả.
    “Gì vậy?” nó hỏi, nửa bực mình, nửa nhẹ nhõm. “Cậu làm thế là ý gì thế? Tớ tưởng cậu thấy một tên Tử Thần Thực Tử đang phá tung cái lều chứ, ít ra thì …”
    “Harry, chuyện gì xảy ra nếu Bathilda giữ thanh gươm? chuyện gì xảy ra nếu cụ Dumbledore giao nó cho bà ta?”
    Harry suy nghĩ về khả năng này. Bathilda có thể là phụ nữ lớn tuổi nhất hiện nay, và theo lời bà dì Muriel, bà ta khá là “lẫn cẫn”. Có lẽ nào cụ Dumbledore đã cất giấu thanh gươm ở chỗ bà ấy? Nếu vậy thì, Harry cảm thấy cụ Dumbledore đã đánh liều một cú lớn: cụ Dumbledore chưa bao giờ tiết lộ rằng cụ đã thay thanh gươm bằng một cái giả, cũng như đề cập nhiều về tình bạn giữa cụ và Bathilda. Bây giờ, dù sao đi nữa, cũng không phải là lúc bác bỏ nghi ngờ về lý thuyết mà Hermione đưa ra, không phải lúc cô nàng sẳn sàng một cách đáng ngạc nhiên là tán đồng với mong ước khát khao của Harry.
    “Đúng, có thể cụ đã làm như thế! Vậy thì, bọn mình sẽ đi đến Thung Lũng Godric chứ?”
    “Ừ, nhưng bọn mình sẽ phải tính toán kỹ Harry à”. Cô nàng ngồi thẳng lại, và Harry có thể nói rằng biểu hiện cho thấy sẽ có một kế hoạch làm nhẹ đi tâm trạng của cô nàng và cả của nó. “Chúng ta cần phải thực tập phép độn thổ cùng với nhau bên dưới tấm Áo Khoát Tàng Hình trước tiên, và có lẽ cả Bùa Lú nữa, trừ phi cậu nghĩ rằng bọn mình sẽ đi suốt quãng đường và dùng Thuốc Đa Dịch chứ? Trong trường hợp đó, tụi mình cần phải kiếm được tóc của ai đó. Thật sự tớ nghĩ tụi mình nên làm thế thì hơn, Harry ạ, chúng ta giả trang càng kỹ lưỡng càng tốt…”
    Harry để cho cô nàng nói, gật đầu và tán đồng mỗi lúc ngắt quãng, nhưng đầu óc của nó lại để bên ngoài cuộc nói chuyện. Lần đầu tiên kể từ khi phát hiện ra thanh gươm tìm thấy ở Gringotts là giả, nó cảm thấy phấn khởi như vậy.
    Nó sắp được trở về nhà, trở về nơi mà nó từng có một gia đình. Tại vì Voldermort, nếu không thì nó đã lớn lên và nghỉ hè tại Thung Lũng Godric vào mỗi năm. Nó có thể mời bạn bè đến nhà của nó… Và thậm chí nó còn có thể có mấy đứa em trai và em gái… Lẽ ra người làm bánh sinh nhật cho nó năm mười bảy tuổi là mẹ của nó. Cuộc sống mà nó đã mất dường như khó có thể trở thành sự thật được vào lúc này, khi mà nó biết nó sắp nhìn thấy nơi mà nó đã bị mang đi. Tối đó, sau khi Hermione đã đi ngủ, Harry lặng lẽ lấy cái balô của nó từ trong cái ví ma thuật của Hermione ra, và trong đó, có cuốn album lão Hagrid tặng nó trước đây. Lần đầu tiên trong nhiều tháng liền, nó nhìn kỹ những tấm hình cũ của ba mẹ nó, đang mỉm cười và vẫy tay với nó, đó là tất cả những gì nó có được về họ.
    Harry vui vẻ nghĩ tới chuyến khởi hành đi đến Thung Lũng Godric vào hôm sau, nhưng Hermione thì có ý kiến khác. Cô nàng tin chắc là Voldermort có thể đoán được là Harry sẽ trở về nơi mà ba mẹ nó đã chết, vì thế cô nàng quyết định là bọn nó chỉ lên đường sau khi chúng tin chắc rằng chúng đã giả trang kỹ càng nhất. Do đó phải đúng một tuần sau – khi mà chúng lén lấy được vài mớ tóc của những người Muggle vô tội đi mua sắm cho lê Giáng Sinh, và đã thực tập phép Hiện Hình và Độn Thổ bên dưới tấm Áo Khoác Tàng Hình cùng với nhau – thì Hermione mới đồng ý thực hiện chuyến đi.
    Bọn nó phải xuất hiện ở ngôi làng trong sự bao phủ của màn đêm, do đó vào cuối buổi chiều, bọn nó phải uống thuốc Đa Dịch. Harry biến thành một ông Muggle trung niên đầu hói, Hermione biến thành mụ vợ nhỏ bé và có phần rụt rè. Cái túi vải rút chứa tất cả những gì bọn nó có (ngoại trừ cây Trường Sinh Linh Giá, Harry đang đeo vòng quanh cổ) được gấp bỏ vào cái giỏ đeo bên cạnh áo khoác của Hermione. Harry kéo cái áo khoác Tàng Hình trùm lên hai đứa, sau đó hai đứa nó biến vào một khoảng tối nghẹt thở một lần nữa.
    Tim đập mạnh dưới lồng ngực của mình, Harry mở mắt ra. Bọn nó đang đứng nắm tay nhau ở một con hẻm đầy tuyết ngay bên dưới bầu trời đen xanh thẫm, ở đó những ngôi sao đầu tiên trên trời chỉ còn loe lói thứ ánh sáng yếu ớt. Những căn nhà tranh nằm hai bên một con đường hẹp, đèn giáng sinh lấp lánh bên cửa sổ. Một lối đi ngắn ở trước mặt tụi nó, ánh sáng đèn đường chỉ cho thấy rằng nó dẫn vào trung tâm của ngôi làng.
    “Toàn là tuyết!” Hermione thì thầm bên dưới cái áo khoát tàng hình. “Tại sao tụi mình không nghĩ đến tuyết nhỉ? Sau tất cả những đề phòng từ trước, tụi mình lại để lại dấu chân! Chúng ta phải xoá ngay - cậu đi trước đi, tớ sẽ làm việc này”
    Harry không muốn vào làng giống như một con ngựa câm, cố gắng che dấu chính mình trong khi lại để lại dấu vết.
    “Hãy cởi áo khoác ra đi” Harry nói, và cô nàng trông có vẻ sợ hãi, “Ồ, thôi mà, tụi mình nhìn không giống chính mình đâu, mà cũng chẳng có ai ở quanh đây đâu”
    Nó cuộn cái áo khoác lại cất vào áo gió của mình và hai đứa tiến về phía trước mà không gặp trở ngại nào, sau khi đã đi qua nhiều ngôi nhà, hơi lạnh làm mặt chúng bị nhức buốt. Chẳng ngôi nhà nào có vẻ là nơi mà James và Lily từng ở hoặc là nơi mà Bathilda hiện đang ở. Harry chăm chú nhìn vào những cái cửa trước, những mái nhà phủ đầy tuyết, và cổng vòm trước nhà, tự hỏi nó có nhớ ra cái nào trong số đó không, mặc dù tận sâu bên trong nó biết là không thể, vì nó quá nhỏ, chỉ hơn 1 tuổi vào cái lúc mà nó rời khỏi nơi này mãi mãi. Nó thậm chí không chắc chắn được là nó có thể thấy căn nhà; nó không biết chuyện gì xảy ra nếu đối tượng của Bùa Trung Tín chết. Khi đó một lối nhỏ dọc theo con đường mà bọn nó đang đi uốn cong về phía bên trái, và trung tâm của ngôi làng, một khoảng đất nhỏ, hiện ra trước mặt bọn nó.
    Được treo vòng quanh bởi những ngọn đèn màu, ở giữa có một cái gì đó trông như là đài tưởng niệm chiến tranh, phần nào bị che đi bởi một cây Giáng Sinh bị gió quật te tua. Có một vài cửa hàng, một bưu điện, một quán rượu, và một nhà thờ nhỏ với cửa sổ lắp kính màu rực rỡ, ánh sáng đủ màu hắt ra khu đất.
    Tuyết ở đây bị giày nát: cứng và trơn vì cả ngày nhiều người đã đạp lên. Dân làng đi qua đi lại phía trước mặt tụi nó, dáng của họ như được chiếu sáng bởi những ngọn đèn đường. Bọn nó nghe tiếng cười và tiếng nhạc pop mỗi khi cửa cái quán rượu mở ra đóng vào; lúc đó bọn nó nghe tiếng hát bắt đầu vang lên từ bên trong nhà thờ nhỏ.
    “Harry à, tớ nghĩ bây giờ là Đêm Trước Giáng Sinh”, Hermione nói.
    “Vậy à?”
    Nó hầu như không còn khái niệm về ngày giờ nữa; bọn nó đã không xem báo hàng tuần nay rồi.
    “Tớ chắc thế,” Hermione nói, mắt cô nàng nhìn về phía nhà thờ. “Họ… họ ở đó, đúng không?” Cha và mẹ của cậu đó? Tớ thấy một nghĩa địa phía sau nhà thờ”
    Harry cảm thấy một sự kích động hơn cả niềm hân hoan, giống như sợ hãi. Bây giờ nó đang ở rất gần, nó tự hỏi xét cho cùng nó có thực sự muốn thăm họ hay không. Hermione biết nó đang nghĩ gì, bởi vì cô nàng lần tìm tay nó và tiến lên phía trước, kéo nó đi. Tuy nhiên, băng qua được nửa chừng khu đất, cô nàng đứng khựng lại.
    “Harry, nhìn kìa!”
    Cô nàng chỉ đài tưởng niệm chiến tranh. Khi chúng đi ngang qua nó, nó thay đổi. Thay vì là một cái tháp có khắc tên, lại là một bức tượng ba người: một người đàn ông tóc tai rối bù đeo mắt kiếng, một người phụ nữ tóc dài nhìn và một đứa bé trai khuôn mặt xinh xắn, đáng yêu đang ngồi trong lòng mẹ nó. Tuyết phủ đầy đầu họ, trông giống nón trắng bằng lông tơ.
    Harry đến gần hơn, nhìn vào mặt cha mẹ nó. Nó chưa bao giờ tưởng tượng được là có một bức tượng… Thật kỳ lạ khi thấy chính mình hiện ra trên đá, một đứa bé hạnh phúc không có vết sẹo trên trán…
    “Đi thôi,” Harry nói, khi nó đã nhìn chán, và bọn nó đi thẳng tới nhà thờ. Khi chúng băng qua đường, nó liếc nhìn qua vai mình, bức tượng đã trở về hình dạng cũ là một cột tuởng niệm chiến tranh.
    Tiếng hát trở nên lớn hơn khi bọn chúng tiến đến gần nhà thờ. Nó làm cổ họng Harry thắt lại, nhắc nó nhớ về Hogwarts, nhớ con yêu tinh Peeves rống một bản nhạc tự chế bên trong bộ áo giáp sắt, nhớ cái Đại Sảnh với mười hai cây thông Giáng Sinh, nhớ cụ Dumbledore đội cái mũ tròn vành mà cụ vừa có được trong gói kẹo, nhớ Ron trong cái áo len đan bằng tay…
    Có một cái cổng khép lại tại lối vào nghĩa địa. Hermione đẩy cho nó mở ra một cách nhẹ nhàng có thể được rồi bọn chúng len vào trong. Ở một bên của con đường mòn trơn trượt dẫn đến cổng nhà thờ, một lớp tuyết dày và như chưa có ai chạm vào. Bọn nó di chuyển qua tuyết, để lại một cái rãnh sâu phía sau chúng khi chúng đi vòng quanh nhà thờ, giữ cho không thấy bóng mình hắt ra từ các cửa sổ sáng đèn.
    Phía sau nhà thờ, từng hàng từng hàng các bia mộ phủ đầy tuyết nhô ra từ một tấm màn xanh nhạt điểm những đốm sáng đỏ, vàng, xanh ở những nơi mà các cửa kính màu bị phản chiếu trên lớp tuyết trắng. Giữ tay mình nắm chặt đũa phép bên dưới áo gió, Harry di chuyển đến ngôi mộ gần nhất.
    “Nhìn nè, đây là một người nhà Abbott, có thể là có quan hệ xa với Hannah!”
    “Nói nhỏ lại đi” Hermione có vẻ như nài nỉ.
    Chúng tiến từ từ sâu hơn vào trong nghĩa địa, tiến vào những dãy tối hơn và xa dần đám tuyết trắng, gập người xuống để đọc những từ khắc trên bia đá, liếc mắt nhìn xuyên màn đêm bao quanh ở mọi ngóc ngách để chắc chắn tuyệt đối là chúng không bị theo dõi.
    “Harry, đây nè!”
    Hermione cách nó hai dãy mộ; nó phải đi lại phía cô bé, tim nó đập nhịp liên hồi trong lồng ngực.
    “Ở đây hả – ?”
    “Không, nhưng nhìn nè!”
    Cô nàng chỉ vào tảng đá tối. Harry cúi xuống và nhìn thấy, phía trên lớp đá hoa cương mọc lấm tấm địa y, là dòng chữ Kendra Dumbledore và, dưới đó là ngày sinh và ngày mất, và con gái của bà ta. Còn có một câu trích:

    Where your treasure is, there will your heart be also.

    (Kho báu của bạn ở đâu, trái tim của bạn cũng sẽ ở đó)

    Như vậy là Rita Skeeter và dì Muriel cũng đã có một số thông tin chính xác. Gia đình Dumbledore thật sự đã sống ở đây, và một vài người trong dòng họ đã chết ở đây.
    Việc trông thấy ngôi mộ tận mắt tồi tệ hơn nhiều so với việc nghe kể về nó. Harry không thể nào nghĩ rằng nó và cụ Dumbledore cùng có gốc rễ sâu sa trong khu nghĩa địa này, và cụ Dumbledore lẽ ra phải nói cho nó biết, cụ chưa bao giờ nghĩ là cụ phải chia sẻ mối quan hệ này sao. Họ có thể cùng đi thăm lại nơi này; trong một khoảnh khắc, Harry tưởng tượng nó đến đây cùng với cụ Dumbledore, về sự gắn bó có thể có, về việc đó có ý nghĩa như thế nào với nó. Nhưng dường như là cụ Dumbledore, với việc gia đình cụ và nó được nằm bên cạnh nhau trong cùng một nghĩa địa này không là một sự trùng hợp quan trọng, có lẽ, không có liên quan gì đến nhiệm vụ mà cụ muốn Harry thực hiện.
    Hermione nhìn Harry, và nó mừng là khuôn mặt của nó bị che bởi bóng đêm. Nó đọc dòng chữ trên bia đá một lần nữa. Tài sản của bạn ở đâu, trái tim của bạn cũng sẽ ở đó. Nó không hiệu những từ này có nghĩa gì. Chắc chắn là cụ Dumbledore đã chọn những từ này, bởi vì cụ là người lớn tuổi nhất trong nhà sau khi người mẹ mất.
    “Cậu có chắc là cụ chưa bao giờ đề cập đến – ?” Hermione bắt đầu.
    “Không,” Harry trả lời cộc lốc, “tiếp tục tìm kiếm đi,” rồi nó quay đi, ước gì chưa từng thấy bia đá đó: Nó không muốn sự hồi hộp phấn khích của nó bị phá hỏng bởi sự oán giận.
    “Đây này!” từ trong màn đêm, Hermione kêu lên lần nữa vài phút sau đó. “Ồ không, rất tiếc, tớ tưởng đó là mộ nhà Potter.”
    Cô nàng đang chùi một bia đá bị sứt mẻ, phủ đầy rêu, chằm chằm nhìn vào nó, với một vẻ chăm chú trên mặt.
    “Harry, lại đây lần nữa nào.”
    He không muốn bị chỉ dẫn sai nữa, và miễn cưỡng đi băng qua đám tuyết đến chỗ Hermione.
    “Cái gì?”
    “Xem cái này nè!” Ngôi mộ hoàn toàn xưa cũ, bào mòn bởi thời tiết do đó Harry khó có thể đọc được tên. Hermione chỉ cho nó thấy biểu tượng bên dưới nó.
    “Harry, đó là dấu hiệu trên quyển sách!”
    Nó quan sát nơi mà Hermione chỉ: bia đá bị bào mòn đến nỗi không thể biết cái gì được khắc ở đó, mặc dù ở đó trông như là một con mắt hình tam giác bên dưới một cái tên hầu như không thể nào đọc được.
    “Phải . . . liệu nó có thể là. . . .”
    Hermione thắp lửa bằng đũa phép và đưa nó đến gần nơi cái tên trên bia đá.
    “Nó đề là Ig – Ignotus, tớ nghĩ thế. . . .” “Tớ sẽ tiếp tục tìm kiếm mộ của cha mẹ tớ, được không?” Harry nói, một vẻ lạnh lùng trong giọng nói, và bước đi, bỏ mặc cô nàng lúc này đang cúi xuống bên cạnh ngôi mộ cổ.
    Mỗi chỗ nó đều nhận ra những cái họ quen, giống như họ Abbott, mà nó gặp ở trường Hogwarts. Thỉnh thoảng cũng có một vài thế hệ gia đình phù thủy được chôn chung trong cùng nghĩa địa: Harry có thể biết từ ngày tháng khắc trên đó là ngày mất hoặc là ngày các thành viên hiện còn sống dời khỏi Thung Lũng Godric. Trong số những ngôi mộ bên trong sâu mà nó đi qua, và mỗi khi nó tới chỗ một bia mộ mới nó cảm thấy một chút ít e dè và ngập ngừng.
    Bóng tối và sự im lặng dường như trở nên, rất đột ngột, dày đặc hơn. Harry nhìn quanh, lo lắng, nghĩ về bọn giám ngục, khi đó nó mới nhận ra rằng tiếng hát trong nhà thờ đã ngừng từ lâu, tiếng trò chuyện và tiếng người qua lại đi lễ nhà thờ đã xa dần vì mọi người trên đường trở về nhà. Ai đó ở bên trong nhà thờ đã tắt đèn.
    Và lần thứ ba, giọng của Hermione vang lên trong bóng đêm, lanh lảnh và vang rõ dù cách đó vài yard.
    “Harry, họ ở đây nè … ngay đây”
    Và qua âm điệu của cô nàng, nó biết lần này thì đúng là cha và mẹ của nó: Nó tiến đến chỗ Hermione, cảm giác như cái gì đó nặng nề đang đè lên ngực nó, giống như cảm giác mà nó thấy trong đêm cụ Dumbledore chết, một nỗi sầu thương thực sự đang ấn chặt tim và phổi của nó.
    Bia mộ chỉ nằm sau mộ của Kendra và Ariana hai hàng. Nó được làm bằng đá hoa cương trắng, giống như mộ của cụ Dumbledore, và vì thế chữ dễ đọc hơn, có vẻ như sáng lên trong bóng tối. Harry không cần quỳ xuống hoặc tiến đến gần cũng có thể đọc được chữ khắc trên đó.

    JAMES POTTER LILY POTTER
    SINH NGÀY 27 THÁNG 3 1960 SINH NGÀY 30 THÁNG 1 1960
    MẤT NGÀY 31 THÁNG 10 1981 MẤT NGÀY 31 THÁNG 10 1981

    The last enemy that shall be destroyed is death.
    (Kẻ thù cuối cùng phải bị tiêu diệt chính là cái chết )

    Harry đọc dòng chữ đó một cách chậm rãi, như thể nó chỉ có một cơ hội duy nhất để hiểu được ý nghĩa của nó, và nó đọc to lên câu cuối trên bia mộ.
    “’Kẻ thù cuối cùng phải bị tiêu diệt là cái chết’…” Một ý nghĩ kinh khủng ập đến, kèm theo một sự hoảng loạn. “Đó không phải là ý tưởng của một Tử Thần Thực Tử chứ? Tại sao lại có câu đó?”
    “Nó không có nghĩa là chống lại cái chết giống như cách hiểu về bọn Tử thần Thực Tử, Harry à” Hermione nói, giọng nhẹ nhàng. “ Nó nghĩa là… cậu biết đó… cuộc sống ở cõi bên kia. Cuộc sống sau cái chết”
    Họ không còn sống nữa, Harry nghĩ: Họ đã đi thật rồi. Những dòng chữ trống rỗng không thể che đậy một sự thật là phần thân thể của cha mẹ nó được đặt bên dưới lớp tuyết và đá, lãnh đạm, không nhận biết được gì cả. Và nuớc mắt nó trào ra trước khi nó kịp ngăn lại, nóng hổi nhưng ngay lập tức lạnh ngắt trên mặt nó, lau nó đi hay giả vờ cứng rắn để làm gì? Nó để mặc nước mắt rơi, môi nó mím chặt lại, nhìn xuống lớp tuyết dày nơi yên nghỉ cuối cùng của James và Lily, giờ này có lẽ chỉ còn xương, chắc thế, hay bụi, không biết được hoặc không quan tâm đến đứa con trai còn sống của họ đang ở rất gần, tim nó vẫn đang đập, nó còn sống bởi vì họ đã hy sinh cho nó và Harry gần như ước rằng, vào lúc này, nó cũng đang ngủ bên dưới tuyết cùng với họ.
    Hermione nắm tay nó lần nữa và kẹp chặt. Nó không thể nhìn cô nàng, nhưng đáp lại, nó hít thở một ngụm không khí lạnh thật sâu của đêm, cố gắng kiên định, lấy lại bình tĩnh. Lẽ ra nó nên mang một cái gì đó đến cho cha mẹ nó, nhưng nó đã không nghĩ về việc này, mỗi cái cây trong nghĩa địa đều trụi lá và đông cứng. Hermione vẫy cây đũa phép, di chuyển nó thành một vòng trong không khí, và một vòng hoa hồng Giáng Sinh đang nở hiện ra trước mặt nó. Harry đón lấy và đặt nó lên mộ cha mẹ mình.
    Ngay khi nó đứng lên, nó muốn rời xa nơi này: nó nghĩ nó không chịu được một phút nào ở đây nữa. Nó vòng tay mình qua vai Hermione và đặt tay cô nàng vòng qua eo của mình, bọn nó trở ra trong yên lặng và xuyên qua tuyết, bước ngang qua mẹ và em gái của cụ Dumbledore, trở về phía nhà thờ tối và xa dần cánh cổng dẫn vào nghĩa địa.

  75. mimicacao Identicon Icon mimicacao on August 2nd, 2007 12:52 am

    Thanks a lot! cho minh down ve doc nha!

  76. puppy Identicon Icon puppy on August 1st, 2007 10:00 pm

    ma sao chi co toi chuong 15 vay? ban oi dich nhanh nhanh len.Ghien wa roi

  77. badkid Identicon Icon badkid on August 1st, 2007 2:48 pm

    thanks nhieu nha, vi da post harry fan7 len, minh doc het 15 chuong luon roi, hay tuyet, rat mong duoc doc tiep! xie xie

  78. tuanson Identicon Icon tuanson on August 1st, 2007 7:54 am

    cam’ on nhiu` nha

  79. ahahahh Identicon Icon ahahahh on August 1st, 2007 4:07 am

    cac ban mau dich ca tap 7 cho ban to mang ve nha

  80. phuc Identicon Icon phuc on July 31st, 2007 8:27 pm

    hallo, minh vua doc xong quyen Harry potter 7 nhung ma tim mai van khong thay doan pha huy chiec cup cua nha hufflepuff dau. Khong biet la ban co the giup minh duoc khong? Cam on nhieu va cho tin. Xin email den dia chi: ziegevn@yahoo.com

  81. Những bài viết đang nóng trên Wordpress Việt « KHỦNG LONG IT on July 31st, 2007 7:25 pm

    [...] Bản dịch tiếng việt của Harry Potter (tất cả các tập) Không có nhu cầu vì đã đọc bản tiếng Anh, nhưng thấy bản tiếng Việt thích hợp hơn với […] [...]

  82. Hana Identicon Icon Hana on July 31st, 2007 10:56 am

    Hâp dân qua. Cang ngaỳ cang kich tinh va hôì hôp.

  83. vạn thành Identicon Icon vạn thành on July 31st, 2007 9:02 am

    chỉ mới có 14 chuơng thoai hả bạn hihi,cám ơn nhìu nghen,thanks a lot

  84.  Identicon Icon Anonymous on July 31st, 2007 2:35 am

    chuong 14 ne`
    Ten Trom
    Harry mở mắt ra và bị mắt hoa lên bởi xung quanh màu vàng xen lẫn xanh; nó không có khái niệm nào về chuyện gì đã xảy ra, nó chỉ biết có vẻ như nó đang nằm đè lên lớp lá xen lẫn cành cây khô. Hít một hơi thật sâu vào hai lá phổi vừa bị nghẹt lại, nó chớp mắt và nhận ra màu sắc chói loà ấy là do ánh sáng mặt trời chiếu xen qua vòm lá ở trên cao. Sau đó, một thứ gì đấy chuyển động ở ngay cạnh mặt nó. Harry vội xoay người lại chống tay nhổm lên trên hai đầu gối, chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một sinh vật nhỏ bé dữ tợn nào đó, nhưng đó chỉ là một bàn chân của Ron. Đảo mắt nhìn quanh, Harry nhận ra nó và Hermione đang nằm trên nền của một khu rừng, rõ ràng là chỉ có ba người.
    Lúc đầu, Harry nghĩ rằng nơi đây là Rừng Cấm, và trong một khoảnh khắc, mặc dù nó biết thật là ngu ngốc và nguy hiểm cho cả bọn khi xuất hiện trong khu đất của Hogwarts, tim nó đập mạnh khi nghĩ về việc vòng qua những cái cây để đến căn lều của bác Hagrid. Tuy nhiên, sau khi nghe tiếng Ron rên rỉ và Harry nhìn kỹ lại về phía cậu ta, nó nhận ra đây không phải là Rừng Cấm; những cái cây có vẻ trẻ tuổi hơn, và không gian ở đây sạch sẽ và rộng rãi hơn nhiều.
    Nó quay sang Hermione, cô cũng đang chống tay và quỳ trên mặt đất ở phía trên đầu của Ron. Lúc mắt Harry nhìn vào Ron, những ý nghĩ khác biến mất khỏi tâm trí khi thấy cảnh máu dính bê bết ở phía bên trái Ron và khuôn mặt cậu ấy trắng bệnh, nổi bật lên trên mắt đất phủ đầy lá. Thuốc Đa Dịch đang hết tác dụng: hình dạng của Ron đang là sự kết hợp của Cattermole và chính cậu ta, mái tóc cậu chuyển dần sang màu đỏ trong khi khuôn mặt cậu nhợt nhạt hẳn đi.

    “Chuyện gì xảy ra với cậu ấy thế?”

    “Bị Rời Thân,” Hermione nói, ngón tay cô loay hoay với tay áo của Ron, nơi máu chảy nhiều nhất. (Note: Tách thân là tai nạn gây ra bởi phép Độn thổ không hoàn hảo, một phần cơ thể bị bỏ lại phía sau – ND)
    Harry nhìn cô, vẻ mặt hoảng sợ khi cô gỡ mảnh thịt thừa của Ron ra. Harry luôn nghĩ việc Tách thân là một điều gì đấy hài hước, nhưng lần này… Nó thấy trong người cồn cào khi Hermione đặt cánh tay trần của Ron xuống, với một phần thịt bị mất đi trông như thể nó bị xẻo bởi một cái dao sắc bén.

    “Harry, nhanh lên, trong ví mình có một lọ nhỏ nhãn ghi ‘Tinh dầu Bạch tiễn’ -”

    “Ví hả - được rồi -”

    Harry chồm người tới nơi Hermione đã hiện hình, túm lấy cái ví nhỏ và thọc tay vào bên trong. Ngay lập tức, đồ vật này cùng đồ vật khác chạm vào tay cậu: Nó cản thấy những chồng sách bọc da, những cánh tay mịn của những chiếc áo bó, những gót giày –

    “Nhanh lên!”

    Nó vội nhặt đũa phép từ mặt đất lên và chỉ vào bên trong lòng cái túi ma thuật.

    “Accio Bạch tiễn!”

    Một cái lọ nhỏ màu nâu bay ra khỏi chiếc túi; nó chụp lấy nó và vội quay lại chỗ Hermione và Ron, đôi mắt Ron bây giờ chỉ mở lờ đờ, chỉ còn thấy lòng trắng ở giữa hai mí mắt của cậu ta.

    “Cậu ấy đang ngất đi,” Hermione nói, mặt cô bé trông tái nhợt; cô không còn trông giống như Mafalda nữa, mặc dù tóc cô vẫn có một số nơi màu xám. “Harry, mở nút cho mình, tay mình đang run.”

    Harry lôi cái nút chai khỏi cái lọ nhỏ, Hermione cầm lấy và đổ ba giọt dung dịch vào vết thương đang chảy máu. Một làn khói màu xanh lá cây toả lên, và khi nó tan đi, Harry thấy vết thương đã ngừng chảy máu. Vết thương bây giờ trông như đã qua vài ngày; da non đã kéo phủ lên vết thương lúc mới đây còn lộ nguyên thịt.

    “Wow,” Harry nói.

    “Đó là tất cả những gì mình cảm thấy có thể làm được một cách đảm bảo,” Hermion yếu ớt nói. “Có vài câu thần chú có thể giúp cậu ấy ổn ngay, nhưng mình không dám thử, trong trường hợp mình làm sai nó sẽ khiến cậu ấy bị thương nặng thêm… Cậu ấy đã mất quá nhiều máu rồi…”

    “Làm thế nào mà cậu ấy lại bị thương? Ý mình là” – Harry lắc đầu, cố gắng diễn đạt một cách rõ ràng để hiểu được chuyện gì vừa xảy ra – “tại sao chúng ta ở đây? Mình nghĩ chúng ta quay lại Quảng trường Grimmauld chứ?”

    Hermione hít một hơi dài. Cô trông như sắp bật khóc.

    “Harry, mình không nghĩ chúng ta sẽ có thể quay lại nơi đấy.”

    “Ý cậu là –?”

    “Khi chúng ta Độn thổ, Yaxley đã nắm được mình và mình không thể thoát khỏi lão ta, lão ta quá mạnh, và lão vẫn giữ lấy mình khi chúng ta đến Quảng trường Grimmauld, và sau dó - ừm, mình nghĩ hắn ta đã thấy cảnh cửa, và nghĩ rằng chúng ta sẽ dừng lại ở đấy, cho nên hắn đã lỏng tay ra và mình đã cố vùng khỏi hắn, sau đấy mình đưa chúng ta đến đây!”

    “Nhưng sau đấy, hắn ta đi đâu? Khoan đã… Cậu không phải đang nói là hắn ta ở Quảng trường Grimmauld đấy chứ? Hắn ta không thể vào trong đấy được mà?”

    Cô bé gật đầu, mắt lấp lánh những giọt nước chực trào ra.

    “Harry, mình nghĩ hắn có thể. Mình - mình đã bắt hắn buông tay với Bùa Đe doạ, nhưng mình đã lỡ đưa hắn vào trong vòng bảo vệ của bùa Trung tín. Vì cụ Dumbledore đã qua đời rồi, cho nên chúng ta là những Người Giữ Bí Mật, nghĩa mình đã đưa cho hắn bí mật rồi, phải không?”

    Không có điều gì giả vờ ở đây cả; Harry chắc chắn cô đã đúng. Đây là một đòn đánh nặng. Nếu Yaxley có thể vào trong ngôi nhà, không có cách nào để bọn chúng có thể vào nhà. Ngay cả bây giờ, hắn có thể đưa các tên Tử thần thực tử vào đấy bằng cách Độn thổ. Mặc dù ngôi nhà u ám và ngột ngạt, nhưng đấy là một nơi trú ẩn an toàn; và hơn nữa, bây giờ Kreacher đã vui vẻ và thân thiện hơn, một nơi có thể gọi là nhà được. Cảm giác đau khổ nuối tiếc khiến Harry thấy xốn xang trong lòng, Harry hình dung con gia tinh bận bịu với những cái bánh nhân thịt trộn bầu dục mà Harry, Ron và Hermione sẽ không bao giờ ăn.

    “Harry, mình xin lỗi, mình thật sự xin lỗi!”

    “Đừng như thế nữa, đó không phải lỗi của cậu! Nếu ai đó có lỗi, đấy là mình…”

    Harry đút tay vào túi và lấy ra con mắt của thầy Mắt Điên. Hermione giật mình, vẻ mặt trông rất khiếp sợ.

    “Umbridge đã gắn nó vào cửa văn phòng làm việc của mụ, để theo dõi người khác. Mình không thể đế nó ở đấy… nhưng đấy là lý do tại sao họ biết chúng ta là những kẻ đột nhập.”

    Trước khi Hermione kịp trả lời, Ron rên rỉ và mở mắt ra. Trông cậu ta vẫn còn xám ngắt và khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi.

    “Cậu thấy thế nào?” Hermione thì thầm.

    “Tồi tệ,” Ron càu nhàu, nhăn nhó khi cảm giác thấy cánh tay bị thương. “Chúng ta ở đâu đây?”

    “Trong cánh rừng nơi cúp Quidditch thế giới được tổ chức,” Hermione nói. “Mình muốn đến một nơi khép kín, không bị quấy rầy, và đây là nơi -”

    “- đầu tiên mà cậu nghĩ đến,” Harry tiếp lời cô, đảo mắt nhìn xung quanh, hiển nhiên nơi đây đã bị bỏ hoang. Nó không thể không nghĩ được chuyện đã xảy ra trong lần cuối mà ba người Độn thổ tới địa điểm đầu tiên mà Hermione nghĩ đến– bằng cách nào những tên Tử thần thực tử có thể tìm thấy họ chỉ trong vài phút. Có phải đấy là Legilimency? (Đọc tâm trí – ND) Liệu Voldemort và những tay sai ngay bây giờ có biết nơi mà Hermione đã đưa chúng đến không?

    “Cậu có nghĩ chúng ta nên di chuyển không?” Ron hỏi Harry, và Harry có thể nói qua vẻ mặt Ron rằng cậu ấy cũng đang nghĩ như thế.

    “Mình không biết.”

    Ron trông vẫn xanh xao và yếu ớt. Cậu không buồn ngồi dậy và có vẻ như cậu ấy quá yếu để làm điều đó. Ý nghĩ về việc phải di chuyển Ron khiến Harry nản chí.

    “Tạm thời bây giờ hãy ở đây đã,” Harr nói.

    Trông có vẻ bớt căng thẳng hơn, Hermione đứng lên nhủn nhảy.

    “Chúng ta sẽ đi đâu?” Ron hỏi.

    “Nếu chúng ta định ở lại, chúng ta nên yếm vài bùa chú bảo vệ ở nơi đây,” cô trả lời, nâng đũa phép lên, cô bắt đầu bước vòng quanh Harry và Ron, vừa đi vừa lẩm bẩm những câu thần chú. Harry thấy những sự thay đổi nhỏ trong bầu không khí bao quanh: điều này như thể là Hermione đã yếm một bầu không khí ấm bao xung quanh họ.

    “Salvio Hexia… Protego Totalum… Repello Muggletum… Muffliator… Cậu có thể lấy cái lều ra được rồi, Harry…”

    (Ý nghĩa: Hoá giải bùa yếm… Bảo vệ toàn bộ… Chống lại Muggle… Ù tai… - ND)

    “Lều ư?”

    “Trong cái túi!”

    “Trong cái… à dĩ nhiên,” Harry nói.

    Harry không buồn thò tay vào trong túi lần này, nó sử dụng bùa Triệu tập. Cái lều hiện ra với tấm vải lều đầy hoa văn, dây nhợ và những cái cọc. Harry nhận ra nó, một phần là vì mùi của những con mèo, đây là chiếc lều mà chúng đã ngủ trong đêm ở cúp Quidditch thế giới.

    “Mình tưởng cái này là của ông Perkins ở bộ Pháp thuật?” nó hỏi, bắt đầu gỡ các cọc lều ra.

    “Rõ ràng ông ấy không cần nó nữa, ông ta bị đau lưng mà,” Hermione vừa nói vừa thực hiện một thao tác hình số tám phức tạp với đôi đũa của cô, “vậy nên bố của Ron bảo mình có thể mượn nó. Erecto!” (Note: Dựng lên – ND) cô nói thêm, chỉ đũa vào tấm vải méo mó, làm cho nó trồi lên nhẹ nhàng trong không khí và cuối cùng ngừng lại, cái lều chắc chắn được dựng lên trước khi Harry loay hoay dựng một cái cọc lên rồi ngã phịch người xuống đất cạnh một đầu dây.

    “Cave Inimicum,”(Note: Làm vững chãi – ND) Hermione hoàn tất với một cái huơ tay lên trời. “Đây là tất cả những gì mình có thể làm. Ít ra là, chúng ta có thể biết bọn chúng đến đây khi nào; Mình không đảm bảo nó giữ chân Vol -”

    “Đừng nói cái tên ra!” Ron gắt giọng cắt ngang.

    Harry và Hermione nhìn nhau.

    “Mình xin lỗi,” Ron nói, khẽ lầm bầm khi ngẩng lên nhìn hai người bạn, “nhưng nó cảm giác như là một – một điềm xui hay cái gì đấy. Chúng ta có thể gọi hắn là Kẻ-Là-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy được không? Làm ơn!”

    “Thầy Dumbledore nói rằng việc sợ hãi một cái tên -” Harr bắt đầu nói.

    “Trong trường hợp cậu quên, bạn à, việc gọi tên Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy không giúp gì nhiều cho cụ Dumbledore lúc ấy,” Ron cự lại. “Chỉ là – chỉ là tỏ một chút kính trọng mìnhi Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy thôi, được không?”

    “Kính trọng?” Harry lặp lại, nhưng Hermione trừng mắt ngăn không cho cậu nói; rõ ràng nó không nên tranh cãi với Ron trong khi cậu ấy đang ở trong tình trạng sức khoẻ yếu như thế này.

    Harry và Hermione một tay mang đồ, một tay kéo Ron qua cánh cổng của túp lều. Bài trí bên trong vẫn giữ nguyên như là trong ký ức của Harry; một ngăn phòng nhỏ cùng với phòng tắm và một cái nhà bếp xinh xinh. Nó dẫm lên một bên của cái ghê bành cũ và cẩn thận hạ Ron xuống lên một cái giường ngủ cũ. Chỉ với một sự di chuyển ngắn như thế này đã khiến Ron trông còn nhợt nhạt hơn, và sau khi hai người đã đặt cậu yên vị trên tấm đệm, cậu ta nhắm mắt lại và im lặng một lúc.

    “Mình sẽ pha một ít trà, Hermione hổn hển nói, lôi ấm đun nước và mấy cái vại từ trong túi của cô và quay về phía nhà bếp.

    Harry phát hiện rằng thứ đồ uống nóng ấy cũng có tác dụng như rượu Whiskey lửa mà cậu dùng trong đêm mà thầy Mắt-Điên chết; thứ này có vẻ đốt đi những sợ hãi run rẩy ở dưới ngực cậu. Sau một hay hai phút, Ron phá vỡ sự im lặng.

    “Cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra với Cattermoles?”

    “Nếu may mắn, họ sẽ phải trốn đi,” Hermione nói, ôm lấy cốc trà một vẻ dễ chịu. “Chừng nào mà ông Cattermole còn có hiểu biết trong đầu, ông ta sẽ phải di chuyển bà Catterole bằng phép Độn thổ Đi kèm và họ sẽ đang bỏ trốn đất nước này ngay bây giờ với những đứa trẻ của họ. Đấy là những gì mà Harry đã nói với bà ấy phải làm.”

    “Ôi, mình hy vọng họ đã trốn thoát được,” Ron nói, dựa người vào những cái gối. Tách nước trà có vẻ giúp cậu ta cảm thấy tốt hơn nhiều; một chút màu sắc đã xuất hiện lại trên khuôn mặt. “Tuy nhiên mình không có cảm giác Reg Cattermorre suy nghĩ được nhanh như thế, qua cách mà mọi người nói chuyện với mình khi mình là ông ta. Trời ơi, mình hy vọng họ làm được… Nếu gia đình họ bị đưa đến Azkaban bởi vì chúng ta thì…”

    Hary ngước nhìn Hermione và câu hỏi mà nó định hỏi – về vấn đề có khi nào việc thiếu đũa của bà Cattermole sẽ ngăn cho bà ấy Độn thổ bên cạnh chồng bà không – bị chặn đứn ở họng. Hermione đang nhìn vẻ mặt buồn phiền của Ron về số phận của nhà Cattermole, và có một sự dịu hiền trong thái độ đó làm Harry cảm thấy như thể nó vừa bắt quả tang cô hôn cậu ấy.

    “Vậy, cậu có nó chưa?” Harry hỏi cô, một phần nhắc cô rằng cậu có mặt ở đấy.

    “Có – có cái gì?” Cô hỏi.

    “Thứ mà chúng ta vừa trải qua tất cả để có nó? Cái mề đay! Cái mề đay ở đâu rồi?”

    “Cậu lấy được nó ư?” Ron hét lên, hơi nhổm người dậy khỏi những cái gối. “Không ai nói cho mình điều gì cả! Trời ơi, cậu phải nhắc về nó chứ!”

    “Ừm, chúng ta đã phải chạy trốn khỏi những tên Tử thần thực tử, phải không?” Hermione nói. “Nó đây.”

    Rồi cô kéo cái mề đay ra khỏi cái túi áo choàng và trao nó cho Ron.

    Cái mề đay to như một quả trứng gà. Một chữ S lộng lẫy, được nàm nhiều hạt đá nhỏ màu xanh lấp lánh ở trong ánh sáng mờ ảo xuyên qua mái lều bằng vải bạt.

    “Có khi nào ai đó đã phá huỷ nó từ khi Kreacher có nó không?” Ron hỏi một cách hy vọng. “Ý mình là, chúng ta có chắc chắn được đây vẫn là một Horcrux không?”

    “Mình nghĩ vậy,” Hermion nói, lấy cái horcrux lại và nhìn kỹ vào nó. “Sẽ có vài dấu vết của sự sứt mẻ nếu nó đã được phá huỷ bằng pháp thuật.”

    Cô chuyển nó cho Harry, nó xoay xoay vật đó trên đầu ngón tay. Vật này trông vẫn hoàn hảo, nguyên vẹn. Cậu nhớ lại sự xơ xác của cuốn nhật ký, và hòn đá trong cái Horcrux nhẫn đã bị vỡ ra khi cụ Dumbledore phá huỷ nó.

    “Mình nghĩ Kreacher nói đúng.” Harry nói. “Chúng ta sẽ phải tìm ra cách làm thế nào mở được thứ này ra trước khi chúng ta có thể phá huỷ nó.”

    Harry bật chợt nhận ra một điều ở vật mà nó đang cầm, về thứ đang sống phía sau cái nắp màu vàng nhỏ bé kia. Dù đã bỏ ra tất cả những nỗ lực của nó để tìm kiếm thứ này, nó bỗng trỗi lên cảm giác thôi thúc mạnh mẽ muốn ném cái mề đay xa khỏi người nó. Lấy lại sự tự chủ, nó cố bẩy cái mề đay ra bằng ngón tay, rồi lại cố gắng thử bùa chú mà Hermione đã dùng để cánh cửa phòng của Regulus. Không có cách nào được cả. Nó đưa cái mề đay lại cho Ron và Hermione, mỗi đứa lại cố gắng hết sức để thử, nhưng không có ai làm tốt hơn nó trong việc mở cái mề đay ra.

    “Nhưng mà, cậu có cảm thấy nó không?” Ron thì thào khỏi, tay nắm chặt lấy cái mề đay.

    “Ý cậu là gì?”

    Ron trao cái Horcrux cho Harry. Sau một vài tích tắc, Harry nghĩ nó hiểu ý của Ron là gì. Có phải là dòng máu của nó đập nhẹ qua những mạnh máu cho nó cảm giác ấy, hay là có thứ gì đó đang đập ở bên trong cái mề đay, như là một trái tim kim loại chẳng hạn?

    “Chúng ta sẽ dự định làm gì với thứ này đây?” Hermion hỏi.

    “Giữ cho nó an toàn cho đến khi chúng ta tìm ra cách để phá huỷ nó.” Harry nói, và dù không thích lắm nhưng nó vẫn vòng cái dây đeo quanh cổ, thả cái mề đay giấu vào trong áo choàng, nơi nó nằm bên cạnh cái túi nhỏ mà Hagrid đã đưa cho nó.

    “Mình nghĩ chúng ta nên thay phiên trông chừng phía bên ngoài lều,” nó nói thêm với Hermione đang đứng dậy vươn người. “Và chúng ta sẽ cần nghĩ về vấn đề thức ăn nữa. Cậu ở đó đi,” nó nói ngắn gọn khi Ron cố ngồi dậy, mặt trở nên xanh xao mệt mỏi.

    Đặt cái Ống kính Mách lẻo mà Hermione tặng cho Harry trong ngày sinh nhật lên cái bàn trong lều một cách cẩn thận, Harry và Hermione sử dụng hầu hết thời gian chia nhau canh gác xung quanh. Tuy nhiên, cái Ống kính Mách lẻo vẫn lặng im đứng yên cả ngày, và dù đấy là nhờ những bùa bảo vệ và những thần chú chống Muggle mà Hermione đã trải xung quanh, hay là vì hiếm khi người ta đi qua con đường này, khoảnh rừng mà bọn nó ở vẫn giữ yên vẻ hoang vắng, ngoài việc thỉnh thoảng xuất hiện một vài con chim hay chú sóc ngơ ngác. Buổi tối cũng không có điều gì thay đổi, Harry thắp sáng đũa phép của nó lúc đổi phiên với Hermione lúc mười giờ tối, lặng nhìn ra ngoài khung cảnh hoang vắng, chỉ có những con dơi chập chờn bay bên trên khoảng trời nhỏ đầy sao mà nó có thể thấy được từ trong khu vực được yếm bùa này.

    Giờ nó cảm thấy đói, và còn thấy hơi mơ màng. Hermione đã không đóng gói thứ thức ăn nào trong cái ví pháp thuật của cô vì cô nghĩ rằng bọn nó sẽ trở về quảng trường Grimmauld tối nay, vậy nên cả bọn không có gì để ăn ngoài một vài cây nấm dại mà Hermione đã nhặt từ những cây gần nhất ở xung quanh rồi hầm trong một cái nồi cắm trại. Sau tống vào miệng hai muỗng đầy ắp, Ron đã đẩy của phần của cậu ta đi, vẻ mặt trông như thể sắp nôn ra; Harry cố gắng giữ ý để không làm tổn thương cảm giác của Hermione.

    Sự im lặng bao trùm bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt lạ lẫm và một âm thanh nghe như tiếng cành cây khô bị gãy: Harry nghĩ có lẽ chúng là của những con vật chứ không phải của con người, tuy nhiên nó vẫn nắm chặt đũa sẵn sàng tinh thần. Bên trong người nó sẵn đã có cảm giác khó chịu bởi phần thức ăn từ nấm hoang, giờ lại xen lẫn thêm sự lo lắng.

    Nó đã nghĩ rằng nó sẽ cảm thấy hân hoan nếu bọn nó cố ăn trộm lại được cái Horcrux, nhưng hình như giờ nó không thấy thế; tất cả những gì nó thấy khi nó ngồi nhìn ra ngoài vào bóng đêm, với một đốm sáng nhỏ bé từ cây đũa của nó, là sự lo lắng về điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Điều này như thể mặc dầu nó đã đạt được mục đích của nó sau nhiều tuần, nhiều tháng, thậm chí nhiều năm, nhưng rồi cuối cùng lại đến một điểm dừng lại bất ngờ, không còn đường để đi nữa.

    Có những Horcrux khác đang ở ngoài kia, nhưng nó không có một ý niệm rõ ràng về việc chúng có thể ở những nơi nào. Nó thậm chí không biết được chúng là những thứ gì. Trong khi đó nó là một kẻ thất bại trong việc tìm được cách huỷ diệt có mỗi một cái Horcrux mà chúng vừa tìm được, cái Horcrux mà giờ đang nằm lên phần da thịt trần trên ngực nó. Điều kỳ lạ là nó không hề thu nhiệt từ người Harry, nhưng nằm một cách rất lạnh lẽo ép vào da thịt nó như thể cái mề đay vừa bị nhúng xuống nước đá. Thỉnh thoảng Harry nghĩ, có lẽ là tưởng tượng, rằng nó có thể cảm thấy nhịp đập nhỏ bé khe khẽ bên cạnh nhịp đập của trái tim nó.

    Những linh cảm không tên luồn vào nó khi nó ngồi đó trong bóng đêm. Nó cố chống lại chúng, đẩy chúng ta, nhưng chúng cứ ùa vào một cách không ngừng nghỉ. Kẻ này không thể sống khi kẻ kia tồn tại. Ron và Hermione khẽ nói chuyện trong lều phía sau nó, hai người có thể rời đi nếu họ muốn: Nó thì không thể. Khi Harry ngồi đó cố gắng kiểm soát sự sợ hãi và sự mệt mỏi của riêng nó, nó hình như cảm thấy cái Horcrux ép chặt lấy ngực của nó đang tích tắc đếm ngược dần thời gian mà nó còn lại… Một ý nghĩ ngu ngốc, nó nói với chính mình, đừng nghĩ như thế…

    Cái sẹo của nó bắt đầu có cảm giác kim châm đau nhói. Nó đã sợ rằng nó sẽ làm cho chuyện này xảy ra bởi những ý nghĩ đó, và nó cố hướng chúng sang một điều khác. Nó nghĩ tới Kreacher tội nghiệp, kẻ đang chờ chúng về nhà rồi cuối cùng thay vào đó là Yaxley. Liệu con gia tinh sẽ giữ im lặng hay nó sẽ nói những tên Tử thần thực tử mọi thứ nó biết? Harry muốn tin rằng Kreacher đã thay đổi hướng về nó trong một tháng qua, rằng nó bây giờ đã trở nên trung thành, nhưng ai biết được chuyện gì xảy ra? Nếu những tên Tử thần thực tử tra tấn con gia tinh thì sao? Những hình ảnh rung rợn tràn vào đầu Harry và nó cũng cố xua đuổi chúng đi, nó không thể làm gì cho Kreacher cả: nó và Hermione đã phải quyết định chống lại việc cố truy gọi Kreacher; nếu ai đó từ Bộ pháp thuật đến cùng thì sao? Chúng không tin tưởng rằng việc độn thổ của Gia tinh sẽ không bị kiểm soát từ cái sai lầm mà đã đưa Yaxley tới quảng trường Grimmauld bằng viền áo của Hermione.

    Cái sẹo của Harry như đang thiêu đốt. Nó nghĩ rằng có quá nhiều điều bọn chúng chưa biết: Lupin đã đúng về những pháp thuật chúng chưa bao giờ bắt gặp hay hình dung ra. Tại sao cụ Dumbledore đã không giải thích nhiều thêm? Hay cụ nghĩ sẽ có thêm nhiều thời gian; rằng cụ sẽ sống thêm nhiều năm, có lẽ là thế kỷ nữa, như là người bạn của cụ Nicolas Flamel? Nếu như vậy, cụ đã sai… nó đã thấy Snape làm chuyện đó… Snape, con rắn độc ngủ yên, kẻ đã tung đòn ở trên đỉnh tháp…

    Và cụ Dumledore rơi xuống… rơi xuống…

    “Trao nó cho ta, Gregorovitch.”

    Giọng nói của Harry cao, rõ ràng và lạnh giá, đũa của nó giơ lên phía trước người bởi một bàn tay với những ngón tay dài trắng bệch. Người đàn ông mà nó đang chỉ vào đang bị treo ngược ở trong không khí, mặc dầu chả có sợi dây nào giữ ông ta cả; ông ta lắc lư ở đấy, bị giữ lại một cách vô hình và kỳ quái, tay chân ông co lại xung quanh người, khuôn mặt ông ta hoảng sợ, trên cả mức hồng hào của Harry bởi vì máu đã dồn xuống đầu ông. Ông ta có một bộ tóc trắng muốt và một bộ râu dày, rậm rạp: một Ông già Noel đang bị trói ngược.

    “Tôi không có nó, tôi không còn có nó nữa! Nó, nhiều năm trước, đã bị ăn cắp rồi!”

    “Đừng bao giờ nói dối với Chúa tể Voldemort, Gregorovitch. Ngài biết… Ngài luôn luôn biết.”

    Đồng tử của người đang bị treo mở rộng, giãn ra trong sợ hãi, và rồi chúng phình lên, lớn dần và lớn dần cho mìnhi khi màu đen của chúng nuốt chửng lấy Harry –

    Harry vội theo sau Gregorovitch trong một hành lang tối khi ông ta đang giơ cao một cái đèn lông: Gregorovitch vội lao vào căn phòng ở cuối hành lang và cái đèn lồng chiếu vào một nơi trông như là xưởng làm việc; bào gỗ và vàng ánh lên trong ánh sáng chập chờn, và ở kia trên gờ cái cửa sổ ở kia một cậu trai trẻ với mái tóc vàng như một chú chim khổng lồ. Trong chưa đầy một tích tắc khi ánh đèn lồng hắt lên mặt anh ta, Harry thấy sự vui sướng trên khuôn mặt đẹp trai đó, và kẻ đột nhập bắn một bùa Choáng từ cây đũa của anh ta rồi búng người vụt ra sau cửa sổ với một tràng cười lớn.

    Và Harry lại vút lùi lại ra sau những con ngươi rộng như một đường hầm ấy, khuôn mặt Gregorovitch đang đờ ra vì sợ hãi.

    “Ai là kẻ trộm, Gregorovitch?” giọng nói cao và lạnh cất lên.

    “Tôi không biết, tôi chưa bao giờ biết, một gã trẻ tuổi – không – làm ơn – LÀM ƠN!”

    Một tiếng hét vang lên và sau đấy một chùm sáng xanh lục –

    “Harry!”

    Harry mở mắt ra thở hổn hển, trán của nó nhức nhối. Nó đã ngã ra phía ngoài lều, trượt dọc theo tấm bạt, và nằm xoài ra trên mặt đất. Nó nhìn lên Hermione, mái tóc dài của cô che đi khoảng trời nhỏ còn nhìn thấy qua những cành cây tối đen đan xen ở trên cao.

    “Một giấc mơ,” nó nói, vội vàng ngội giậy và cố gắng chống lại cái trừng mắt của Hermione bằng một cái nhìn vô tội. “Nó phải được ngường lại, mình xin lỗi.”

    “Mình biết đó là vết sẹo của cậu! Mình có thể nói bằng việc nhìn vào khuôn mặt của cậu! Cậu đã nhìn vào trong tâm trí của Vol -”

    “Đừng nói tên hắn ra!” Ron nói giận giữ nói vọng từ trong lêu ra.

    “Được rồi,” Hermion gắt lên, “vậy thì, tâm trí của Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-A-Đấy!”

    “Mình không có ý để nó xảy ra!” Harry nói. “Nó là một giấc mơ. Liệu cậu có thể kiểm soát những gì cậu mơ thấy không, Hermione?”

    “Nếu cậu đơn giản là học cách sử dụng Bế quan Bí thuật –“

    Nhưng Harry không hứng thú để nghe dạy bảo; nó muốn nói về những gì nó đã nhìn thấy.

    “Hắn đã tìm thấy Gregorovitch, Hermione à, mình nghĩ hắn đã giết ông ấy, nhưng trư