Mùa Giáng Sinh buồn 2006 (trích báo Bình Định)
Noel 2006 - mùa giáng sinh buồn: Hoàng Lan (Báo Bình Định)

Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ Noel 2006.
Năm nay Noel ở Quy Nhơn chắc sẽ buồn hơn những năm trước. Chợ Lớn Quy Nhơn, khu vực buôn bán sầm uất nhất của thành phố, cách Nhà thờ Lớn Quy Nhơn chỉ một con phố, bỗng chốc đã hóa thành tro bụi sau một đêm bão lửa.
Chẳng còn gì. Vải vóc, quần áo, giày dép, mỹ phẩm, hàng khô dự trữ bán mùa Noel và cho cả Tết Nguyên đán sắp tới chỉ còn là tro bụi. Thậm chí có người còn để lại tiền lẫn sổ công nợ (đối với tiểu thương còn quý hơn cả tiền) ngay tại sạp để hôm sau thanh toán luôn một thể. Chỉ sau một đêm, tất cả đã trở thành tro bụi. Người tiền tỉ đã trắng tay, người thâm nợ thâm nần đến mức có thể phá sản…
Xem tiếp
Đã năm ngày sau đêm 16-12 kinh hoàng đó, nhiều tiểu thương trong chợ vẫn còn ngẩn ngơ bên đống đổ nát. Họ cố sục sạo trong các sạp hàng cháy đen cố nhặt nhạnh những gì còn sót lại. Nhưng, nhặt lên rồi lại bỏ xuống vì chẳng còn cái gì nguyên vẹn. Gương mặt thất thần. Không khóc nhưng nước mắt cứ chực ứa ra, rồi đặc quánh lại khi nghĩ đến số tiền đã dồn góp, vay mượn đổ vào đống hàng hóa. Đau đớn đến tột cùng khi phải tận mắt chứng kiến tất cả mồ hôi công sức mình đang dần tan đi trong biển lửa mà không cách gì cứu được.
Thiệt hại lên đến hơn 120 tỉ đồng. Con số mất mát thật quá lớn. Nó không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến các tiểu thương trong chợ mà còn đến một loạt vấn đề kinh tế xã hội khác. Bao nhiêu gia đình lâm nợ nần, liệu có bao nhiêu đứa trẻ của các gia đình ấy bị cuốn theo vận rủi của gia đình, bao nhiêu bạn hàng bị thiệt hại lây, phải mất bao nhiêu lâu mới khôi phục lại được ngôi chợ này? Rồi những người bao năm nay vẫn kiếm sống nhờ vào ngôi chợ này? Những cô bán chè, bán cháo, bác bốc vác, bác xích lô, những người đổ nước thuê bao năm nay vẫn sống nhờ vào ngôi chợ này. Sẽ ra sao những người lao động nghèo ấy?
Một người bạn của tôi cho biết đã phải hủy tiệc chiêu đãi đám cưới của mình bởi lẽ nhiều người trong họ nhà cô kinh doanh dưới Chợ Lớn. Họ không còn tâm trạng nào mà để tham gia đám cưới, đi họ cho cô dâu. Gia đình cô dâu dẫu chỉ là người gián tiếp nhưng cũng không thể vô tâm mà tổ chức tiệc vui trước nỗi đau của người thân. Đành khất lỗi với bạn bè, họ hàng, sui gia của hai bên gia đình vậy.
Cháy Chợ Lớn Quy Nhơn, sự kiện rúng động cả nước. Trong tâm thức của nhiều người dân Bình Định, ngôi chợ ấy đã trở thành một phần ký ức sống của họ. Tối hôm chợ cháy, chị của tôi ở trong Sài Gòn điện về bảo tôi phải xuống “hiện trường” rồi tường thuật trực tiếp qua điện thoại cho chị biết. Cả đám bạn dân Bình Định lập nghiệp ở trong ấy đều bồn chồn, lo lắng, ngồi tụ lại gọi điện hỏi người thân tình hình, rồi ôn lại kỷ niệm những lần được mẹ dắt đi Chợ Lớn. Dẫu cho người có vô tâm nhất cũng không thể không nghĩ tới và cảm thấy đau lòng như chính mình cũng là người trong cuộc.
Còn nhớ ngày tôi mới lên 10, mẹ dẫn tôi đi xem khánh thành Chợ Lớn Quy Nhơn (1986). Cả một đoàn người xếp hàng dài dằng dặc chờ đến giờ mở cổng. Trong tâm thức của cô bé tôi ngày ấy, ngôi chợ thật to và hoành tráng. Cách đây hai ngày, chú tôi ở quê ra buồn rầu tiếc: “Chú định dẫn thím đi mua cho bả mấy xấp vải may áo dài, đồ bộ, rồi cả quần áo cho mấy đứa cháu mặc để chuẩn bị cho đám cưới của con Út. Đã mấy năm rồi, bả chưa đặt chân xuống Chợ Lớn Quy Nhơn, phần vì đau yếu, phần vì bận rộn. Chú đã hứa với bả cả năm rồi nay mới thu xếp đi được. Vậy mà…”. Một tiểu thương buôn bán đã trên 30 năm có lẻ ở chợ Quy Nhơn kể chuyện trong nước mắt. Tôi vẫn nhớ lần cháy chợ năm 1974. Hôm ấy là hôm mùng 4 Tết âm lịch. Hồi đó tôi bị thiệt hại ít vì hàng đã bán từ trước tết rồi…
Những ngày này, đi đâu cũng nghe về sự kiện hỏa hoạn, trong các quán cà phê, trong các bữa ăn gia đình… Xót xa trước mất mát của các tiểu thương, đồng thời cảm thấy bất nhẫn trước sự thờ ơ, vô trách nhiệm của một số cơ quan chức năng.
Vì sao, năm nào lực lượng cảnh sát phòng cháy chữa cháy cũng diễn tập cứu hỏa “thành công” mà đến khi hỏa hoạn thật sự lại không thể hoàn thành được nhiệm vụ của mình. Lúng túng và bất lực để ngọn lửa lan từ một hai gian hàng đến hết cả chợ? Xe cứu hỏa cái thì bị hư, cái hết nước. Vì phương tiện phòng cháy chữa cháy quá lạc hậu ư? Vì công tác phòng ngừa cháy nổ tại chợ còn quá yếu kém? Vậy tại sao với trách nhiệm là cơ quan chức năng, lực lượng cảnh sát phòng cháy chữa cháy không đề nghị Ban Quản Lý chợ phải thay đổi phương án cho phù hợp để đến khi sự cố xảy ra mới đem ra phân tích, mổ xẻ?
Rồi đến sự vô cảm đến lạnh lùng của nhân viên trong Ban Quản lý Chợ Lớn Quy Nhơn. Tại sao cả tổ bảo vệ hơn chục người trong cùng một kíp trực lại cùng vắng mặt. Khi lửa cháy lại không ra mở cửa vì phải “đợi lệnh của cấp trên”. Vì sao lại ngăn cản các tiểu thương xin vào chợ để nhặt nhạnh những gì còn sót lại. Những van nước cứu hỏa bị rỉ sét từ lâu vì chẳng ai “sờ” đến, bình chữa cháy vứt lăn lóc trong xó chợ- người bình tâm nhất cũng khó mà kiềm lòng được.
Khi một sự việc không may xảy ra, người ta có nhiều lý do, cả khách quan lẫn chủ quan để biện minh cho sự không thành công của mình. Nhưng dù gì đi nữa, ta vẫn không thể không nhìn nhận lại trách nhiệm của các cơ quan hữu quan? Khởi tố ư? Bỏ tù những kẻ thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiệm trọng ư. Đáng làm lắm.
Nhưng dù sao thì sự cũng đã rồi.
Và người chịu thiệt cuối cùng vẫn chỉ là các tiểu thương.
Hiện nay, chính quyền địa phương đã hỗ trợ cho các 1.000 tiểu thương bị hại, sẽ bố trí chỗ buôn bán tạm thời cho các tiểu thương buôn bán mặt hàng mỹ phẩm, giày dép, quần áo, vải vóc tại Trung tâm hội chợ triển lãm tỉnh, thu xếp một số chỗ buôn bán ở Chợ Đầm cho các tiểu thương khác. Các tổ chức, cơ quan đoàn thể vận động quyên góp giúp đỡ cho các tiểu thương. Của ít lòng nhiều, tích tiểu thành đại. Mỗi sự đóng góp bây giờ đều rất đáng quý.
Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến Noel rồi. Noel cho những yêu thương, đem phúc lành đến cho con người nơi trần thế. Những mất mát về kinh tế rồi sẽ được khôi phục lại. Chợ Lớn Quy Nhơn sẽ được sửa chữa, hoặc xây mới với thiết kế thuận tiện hơn cho công tác phòng cháy chữa cháy.
Nhưng có lẽ, trong ký ức của người dân Quy Nhơn, cháy Chợ Lớn Quy Nhơn đêm 16-12 mãi là một sự kiện không thể nào quên.
Một mùa Giáng sinh buồn.
Comments
One Response to “Mùa Giáng Sinh buồn 2006 (trích báo Bình Định)”
Leave a Reply


Doc bai nay buon thiet. Co le neu ko doc bai nay thi P chang hieu duoc, du chi la 1 chut thoi, muc do nghiem trong cua su kien nay. Ban biu qua nen luoi, luoi riet roi dam ra tho o…